Bốp!
Vân Phàm vừa định mở miệng, chợt thấy trên đầu lại bị ai đó vỗ nhẹ một cái. Cảm giác lạnh ngắt, không có chút hơi ấm nào. Trên cái đầu trọc lốc sáng bóng lại hằn thêm một dấu tay nhỏ xíu màu đen... Hai bên trái phải mỗi bên một cái, vô cùng đối xứng, trông vừa buồn cười vừa tức cười.
Nhưng chẳng ai cười nổi.
Vân Phàm sắp khóc đến nơi rồi!




