Tuân Khang khẽ nhíu mày: "Cược cái gì?"
"Cược bọn họ có thể phá được kiếm trận của ngươi!"
"Nói bậy!"
Sắc mặt Tuân Khang lạnh lẽo: "Họ Đổng kia, ta đã nể mặt các ngươi lắm rồi. Một ngàn thanh kiếm đó đều là bảo kiếm ta tự mình cất giữ, không phải loại phàm phẩm bên ngoài có thể sánh bằng. Đổi lại là trước kia, đừng nói một ngàn, một trăm thanh cũng không có đâu, ngươi đừng có mà không biết điều!"




