"Đúng là vậy thật. Nhưng khởi nghiệp mà, dù ba bốn năm không kiếm ra tiền, thì chỉ cần trúng quả một năm là cơ bản đủ tiêu rồi ạ."
Lâm Nhàn đương nhiên thuận theo lời mẹ Hồ, tự tâng bốc bản thân lên tận mây xanh.
Lúc này hắn không còn đơn thuần là chính mình nữa, mà đã trở thành công cụ để hai người phụ nữ ngấm ngầm so kè với nhau.
"Sự nghiệp ổn định rồi thì cũng nên tính chuyện cưới xin đi thôi, cứ kéo dài mãi không ổn đâu. Yêu càng lâu lại càng khó cưới đấy."




