“Thầy Lưu, nóng giận hại gan đấy. Tuổi trẻ ai mà chẳng từng viết thư tình, để tôi xem nào.”
Lâm Nhàn nhìn sang Tiểu Nhã, thấy cô bé không phản đối, chỉ ngượng ngùng lén liếc hắn một cái.
Lưu Đức Hậu cau mày, bưng tách trà lên: “Cậu dạy học sinh của mình như thế đấy à?!”
“Văn phong này... cũng ra gì đấy chứ.”
Lâm Nhàn nghiêm túc nhận xét: “Thầy xem đoạn mở đầu này, ‘Cậu như một tia sáng, chiếu rọi những ngày tháng ảm đạm của tớ’ — Dùng ánh sáng làm ẩn dụ, tính gợi hình rất cao.”
“Mấy câu điệp ngữ này nữa, ‘Mắt cậu như vì sao, giọng cậu như suối chảy, nụ cười cậu như ánh nắng’ — Nhịp điệu cũng rất chuẩn.”
Lâm Nhàn chép miệng: “Khéo phải tổ chức một cuộc thi viết thư tình ấy chứ, cái này rèn luyện văn phong còn tốt hơn cả tập làm văn, dạt dào cảm xúc luôn.”
“Đây là thư tình! Là vấn đề tác phong đấy!”
Lưu Đức Hậu đập mạnh tay xuống bàn: “Không lo nghĩ cách nâng cao thành tích, suốt ngày chỉ nghĩ mấy thứ linh tinh vớ vẩn!”
“Lần sau còn tái phạm thì gọi phụ huynh đến trường!”
Tiểu Nhã càng cúi gằm mặt xuống, mũi sụt sịt, lại bật khóc nức nở.
“Thầy đừng làm con bé sợ, có phải giết người phóng hỏa cướp của gì đâu.”
Lâm Nhàn vỗ vỗ vai Tiểu Nhã: “Em viết cũng ổn đấy, nhưng vẫn còn lỗi chính tả với vài chỗ sai bố cục.”
【Một người thì chăm chăm vào tác hại của thư tình, một người lại soi bố cục thư tình, đây là sự khác biệt giữa hai thế hệ giáo viên sao?】
【Ý tưởng thi viết thư tình hay thật đấy. Cấm đoán không bằng khơi thông, càng giấu giếm thì học sinh lại càng tò mò.】
【Bản chất của Anh chàng buông xuôi thực sự rất ấm áp, ổng để ý đến cảm xúc của Tiểu Nhã, cái vỗ vai đó quá là kịp thời.】
【Bị thầy Lưu Đức Hậu mắng cho một trận thế này, con bé không tự kỷ mới lạ, may mà có thầy Lâm ở cạnh nói đỡ.】
【……】
Tiểu Nhã không nói gì, nhưng đầu khẽ nhúc nhích một cái, chẳng rõ là gật hay lắc.
“Đừng căng thẳng, bình tĩnh nào.”
Lâm Nhàn rướn người về phía trước, trong mắt ngập tràn ánh sáng hóng hớt: “Cậu bạn kia đẹp trai lắm đúng không?”
Tiểu Nhã càng cúi gằm mặt hơn nữa, ngón tay xoắn chặt vạt áo đồng phục, vành tai đỏ rực như sắt nung.
“Anh bớt hỏi vài câu đi, người ta ngượng làm sao mà nói được.”
Tiểu Mỹ đang chuẩn bị giáo án ở bên cạnh cũng đi tới, ngồi xổm xuống trước mặt Tiểu Nhã: “Không sao đâu em.”
“Thế thì chắc chắn là đẹp trai rồi.”
Lâm Nhàn tự hỏi tự trả lời: “Là học sinh lớp mình hay lớp bên cạnh? Kiểu thích chơi bóng rổ à? Hay là kiểu học bá?”
“Đủ rồi!”
Lưu Đức Hậu đập mạnh tay xuống bàn, nắp tách trà nảy lên rồi rơi loảng xoảng xuống đất: “Đó là trọng tâm đấy à!”
Tiểu Nhã vừa mới bị phân tán sự chú ý, nay lại bị tiếng quát này làm cho giật thót mình.
“Sao lại không phải trọng tâm, đối tượng yêu đương quan trọng lắm đấy chứ!”
Lâm Nhàn vẫn cợt nhả như cũ: “Tiểu Nhã à, em vẫn còn trẻ người non dạ lắm, để thầy giới thiệu cho em một đối tượng cực kỳ tốt nhé.”
Tiểu Nhã khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt ngơ ngác.
“Lâm Nhàn, anh đừng có nói bậy.”
Tiểu Mỹ định ngăn lại, nhưng Lưu Đức Hậu đã giơ tay cản: “Cô cứ để cậu ta nói! Để cho mọi người cùng nghe xem!”
Ông ngồi thẳng lưng, chằm chằm nhìn Lâm Nhàn, muốn xem hắn tự lòi đuôi ra sao.
“Có một người cực kỳ xuất sắc, làm việc nghiêm túc trách nhiệm, không đi muộn về sớm, lại còn thuộc biên chế nhà nước. Sau khi nghỉ hưu lương cao chót vót, tính tình lại còn vô cùng sâu sắc.”
Lâm Nhàn bắt đầu khen nức nở, một tràng này khiến các giáo viên nghe xong đều ngẩn tò te.Đây là ai thế? Học sinh nào mà lại có biên chế nhà nước chứ?
Lâm Nhàn thấy chém gió cũng hòm hòm rồi, liền giơ tay chỉ thẳng về phía Lưu Đức Hậu: "Đó chính là thầy Lưu của em đấy, một người đàn ông tuyệt vời biết bao!"
Lưu Đức Hậu đang bưng tách trà đưa lên miệng, nghe tới đây liền phun thẳng một ngụm nước trà ra ngoài.
Một nửa ngụm trà phun xuống đất, nửa kia sặc thẳng vào cuống họng. Ông khom lưng ho sặc sụa, khuôn mặt vốn đen sạm bỗng chốc đỏ gay như gan lợn, một tay chống mép bàn, tay kia xua lấy xua để về phía Lâm Nhàn.
Chu Tiểu Mỹ là người đầu tiên không nhịn nổi, "phụt" cười một tiếng rồi vội vàng ngoảnh mặt đi.
Mấy giáo viên khác đang lén lút hóng hớt cũng mau chóng quay mặt đi chỗ khác, tránh để Lưu Đức Hậu phát hiện.
Khổ nhất vẫn là Tiểu Mỹ, cô thừa biết Lâm Nhàn đang nói đùa, lại thấy dáng vẻ chật vật của Lưu Đức Hậu, muốn cười mà không dám cười, cơ mặt nhăn nhó xoắn hết cả lại.
【Chuyện nọ xọ chuyện kia thế, không phê bình nữ sinh yêu sớm lại còn đòi giới thiệu đối tượng? Có ai làm thầy giáo kiểu này không cơ chứ?】
【Nói đùa mà cũng không nhận ra à? Con bé bị mắng khóc đến mức đó rồi, Anh chàng buông xuôi làm vậy là để tấu hài hóa chuyện nghiêm trọng, tránh để lại bóng ma tâm lý cho người ta đấy.】
【Cú bẻ lái này làm tôi suýt gãy lưng. Người ta can ngăn thì giảng đạo lý, Lâm Nhàn can ngăn thì diễn tấu hài, pha này đúng là dùng sự vô tri để chống lại sự cổ hủ.】
【Có trách nhiệm + có biên chế + lương hưu cao —— Thầy Lưu mà tham gia thị trường hẹn hò tuổi xế chiều thì chắc chắn là đắt khách lắm đây.】
【Cách làm dị thật, nhưng cảm giác sẽ rất hiệu quả, cô bé sẽ thấy buồn cười và cũng tự rút ra bài học cho lần này.】
【...】
"Lâm Nhàn! Cậu đang nói hươu nói vượn cái gì ở đây thế hả!"
Lưu Đức Hậu vừa vuốt ngực thở được một hơi liền đập bàn đứng phắt dậy, giơ tay toan đẩy hắn một cái.
"Thầy Lưu, thầy Lưu, anh ấy đùa chút thôi mà."
Tiểu Mỹ vội vã đứng dậy cản lại, đây là lần đầu tiên cô thấy Lưu Đức Hậu nổi trận lôi đình đến mức này.
Bình thường các giáo viên khác đều nhường nhịn một tiền bối lâu năm như Lưu Đức Hậu, nhưng Lâm Nhàn thì lại chẳng thèm đếm xỉa gì đến ông.
Mãi đến khi chủ nhiệm khối đi vào khuyên can, Lưu Đức Hậu mới chịu nguôi ngoai, mọi người lại ngồi xuống vị trí.
"Em viết cho ai? Đây là lần thứ mấy rồi hả?"
Lưu Đức Hậu sa sầm mặt mũi hỏi tiếp.
"Là... là viết cho..."
Tiểu Nhã cúi gằm mặt, giọng nói lí nhí gần như không nghe thấy: "...Thầy Lâm ạ."
???
Chu Tiểu Mỹ quay ngoắt đầu sang nhìn Lâm Nhàn chằm chằm.
"Cậu không xứng đáng làm giáo viên! Suốt ngày cợt nhả với học sinh, làm tâm trí tụi nhỏ lệch lạc hết cả rồi!"
Lưu Đức Hậu lại đập mạnh xuống bàn một phát, trừng mắt nhìn Lâm Nhàn.
【Vãi chưởng! Cú twist chấn động! Thư tình là viết cho thầy Lâm á? Tình yêu thầy trò luôn?】
【Ha ha ha, boomerang quật lại rồi! Vừa nãy còn hóng hớt xem cậu nam sinh kia trông thế nào, giờ hít drama hít trúng ngay đầu mình.】
【Xin mời Anh chàng buông xuôi phát biểu cảm nghĩ nhận giải, toát mồ hôi hột rồi chứ gì? Lần này giải thích thế nào đây?】
【...】
Lâm Nhàn sờ sờ mũi, cúi đầu nhìn tờ thư tình, rồi lại ngẩng lên nhìn Tiểu Nhã.
Tiểu Nhã cũng lén liếc hắn một cái, rồi vội vã cúi gập đầu xuống, tim đập thình thịch.
"Khụ khụ, thế thì thầy càng phải nhận xét nghiêm túc rồi."
Lâm Nhàn hắng giọng một cái: "Em nắm bắt đặc điểm chưa được chuẩn lắm đâu, miêu tả ánh mắt chả giống thầy chút nào..."
Hắn không coi việc này là cái gì đó quá kinh khủng, cũng chẳng hề giấu giếm hay lảng tránh, mà rất tự nhiên chỉ ra điểm sai sót, cứ như đây chỉ là một chuyện hết sức bình thường.
Tiểu Nhã khẽ gật đầu một cái, cũng chẳng biết là có nghe lọt tai hay không.
"Lâm Nhàn, anh nói chuyện đàng hoàng với học sinh đi."Chủ nhiệm khối đau hết cả đầu, xua tay bảo Lâm Nhàn ra ngoài trước, kẻo cái văn phòng này lại nổ tung mất.
"Nhất định phải đuổi việc loại người này!"
Lưu Đức Hậu gân cổ lên gào, tức đến mức mặt đỏ gay.
Cuối hành lang, bên bậu cửa sổ.
Lâm Nhàn đẩy cửa sổ ra, gió lùa vào khiến người ta thấy sảng khoái hẳn.
Tiểu Nhã cứ cúi gầm mặt, mãi vẫn không chịu ngẩng lên, trong lòng cũng đang buồn bực lắm.
"Sao em cứ cúi đầu mãi thế, em có làm gì sai đâu. Thích một người cũng đâu phải chuyện gì đáng xấu hổ."
Giọng Lâm Nhàn rất thoải mái, chẳng hề có ý trách móc: "Ngoài con người ra, thích chó mèo, thích hoa cỏ cũng là chuyện hết sức bình thường mà."
"Vâng ạ."
Thấy thầy giáo không hề trách mắng, Tiểu Nhã mới từ từ ngẩng đầu lên, khẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Nhưng em phải hiểu, thích không đồng nghĩa với việc phải yêu đương, đây là hai chuyện khác nhau."
Lâm Nhàn vẫn mỉm cười: "Em thấy một người trông ưa nhìn, nói chuyện thú vị, có học thức, có tài năng, nhưng đâu nhất thiết cứ phải ở bên nhau."
Thấy Tiểu Nhã không lên tiếng, hắn chủ động hỏi: "Em có biết thế nào là yêu đương không?"
"Thì... thì giống như trên tivi ấy ạ."
Tiểu Nhã cũng không hiểu rõ lắm, chẳng biết phải giải thích thế nào.



