Lâm Nhàn vừa dứt lời công bố luật phạt, cả lớp đã kêu la oai oái.
Vài nữ sinh đã bắt đầu học thuộc, cúi gằm mặt lẩm nhẩm, tiếng đọc bài cứ thế vang lên lộn xộn.
"Thầy ơi, thầy độc tài quá!"
"Bạo chúa!"
"Chúng em cần dân chủ!"
Mấy nam sinh to gan ngồi bàn đầu gào to nhất, ra sức phản đối kịch liệt.
"Thích dân chủ đúng không? Được thôi, thế thì chúng ta bỏ phiếu dân chủ."
Lâm Nhàn chẳng hề vội, thong thả quan sát phản ứng của đám học sinh bên dưới.
Bỏ phiếu á?
Đám học sinh bỗng im bặt, không biết ông thầy này lại định giở trò gì.
"Bây giờ thế này, lấy một người làm trung tâm cộng thêm bốn người ngồi trước, sau, trái, phải tạo thành một nhóm năm người. Các em có thể bỏ phiếu kín."
Lâm Nhàn vừa vẽ phác lên bảng vừa nói: "Người nào nhận được trên ba phiếu sẽ có quyền miễn phạt, không phải chịu phạt nữa!"
Tất cả bắt đầu nhẩm tính.
Nghĩa là nhóm năm người có năm lá phiếu, ai gom được trên ba phiếu thì thoát nạn.
Một nam sinh đeo kính ngồi bàn đầu bắt đầu phân tích:
Bầu cho người khác:
Nếu người ta không bầu cho mình, vậy cớ gì mình phải bầu cho họ?
Dù có dồn phiếu cứu được một đứa thì bản thân cũng chẳng xơ múi được gì, coi như phí phạm một phiếu.
Tự bầu cho mình:
Nếu đã có hai người bầu cho mình rồi, vậy mình càng phải tự vote cho bản thân một phiếu, không thì lại lãng phí cơ hội.
Tính đi tính lại, tự bầu cho mình vẫn là có lợi nhất.
"Cho các em hai phút, mau viết tên người muốn bầu vào giấy, lát nữa lớp trưởng đi thu."
Lâm Nhàn cho cả lớp hai phút suy nghĩ, sau đó tuyên bố bắt đầu.
【Luật này đỉnh thật! Thoạt nhìn tưởng là dân chủ, thực chất là đẩy tất cả vào thế bí.】
【Đúng là Tù đồ khốn cảnh điển hình, bầu cho người khác thì hời cho họ, tự bầu cho mình lại sợ phân tán phiếu rồi làm lợi cho kẻ thứ ba.】
【Cái đầu của Anh chàng buông xuôi mà không làm chính trị gia thì phí quá, đây đâu phải tiết Ngữ văn, rõ ràng là tiết Chính trị mà.】
【Bỏ phiếu kiểu này thuần túy đọ xem ai ăn ở tốt, chắc cũng sẽ có người được lòng bạn bè chứ nhỉ?】
【...】
"Bắt đầu viết đi, viết xong nộp lên bục giảng để lớp trưởng thống kê."
Lâm Nhàn cho thêm hai phút để mọi người viết rồi nộp lên.
Từng người lục tục mang giấy lên nộp, rất nhanh đã thu xong.
Lớp trưởng bước lên bục, cầm danh sách lớp bắt đầu đối chiếu rồi đánh dấu, thống kê xem có ai được trên ba phiếu.
Đám học sinh bên dưới mang đủ loại biểu cảm.
Đứa thì chẳng hề quan tâm, đứa lại hồi hộp mong chờ xem có phải là mình không, có đứa lại thuần túy ngồi hóng hớt xem kịch hay.
"Thầy ơi, em thống kê xong rồi, chỉ có một người nhận được trên ba phiếu thôi ạ."
Lớp trưởng nhìn kết quả thống kê trên danh sách, vẻ mặt vô cùng kỳ quặc.
Cứ tưởng ít nhất cũng phải có vài người được miễn phạt, ai ngờ chỉ lòi ra đúng một người, xem ra trong lớp cũng lắm kẻ "chơi chiêu".
Đám học sinh bên dưới càng đưa mắt nhìn nhau, không biết ai lại đỉnh đến thế.
"Ồ? Được lòng bạn bè phết nhỉ, ai được ba phiếu thế?"
Lâm Nhàn bước lại gần liếc nhìn.
Lớp trưởng thành thật đáp: "Là Trương Tử Hân ạ."
Tất cả đồng loạt quay sang nhìn một nữ sinh ngồi ở hàng thứ ba gần cửa sổ.
Cô là hoa khôi được cả lớp 8/2 công nhận, tính tình hiền lành, học giỏi, quan hệ với bạn bè quả thực rất tốt.
"Trương Tử Hân là em nào?"
Lâm Nhàn nương theo ánh mắt của cả lớp, nhìn thấy một cô bé rất xinh đẹp thì cũng chẳng lấy làm lạ nữa."Là em ạ."
Trương Tử Hân lí nhí đáp, khẽ giơ tay lên.
"Được, Trương Tử Hân được miễn phạt."
Khóe môi Lâm Nhàn hơi nhếch lên, hắn đã đoán trước được kết quả này, ánh mắt quét qua cả lớp: "Rất tiếc, những người còn lại, bay màu toàn bộ."
Trương Tử Hân cúi đầu cười thầm. Cô không ngờ trong bốn người xung quanh lại có tận ba người bầu cho mình, trong khi cô lại bầu cho bạn cùng bàn.
"Đúng lý ra, cứ mỗi nhóm năm người thì ít nhất phải có một người được miễn phạt, nhưng mà... không có ai cả."
Lâm Nhàn lại bắt đầu rao giảng: "Bởi vì ai trong các em cũng sợ người khác hời, sợ bản thân mình chịu thiệt."
Câu này nói trúng tim đen của không ít học sinh. Cả phòng học im phăng phắc, chỉ còn nghe thấy tiếng quạt trần quay vù vù.
"Ai hay chơi game chắc đều biết chiến thuật 'bốn bảo một'. Đôi khi phải có người chấp nhận hy sinh thì cả đội mới giành được chiến thắng."
"Cả lớp có hơn 40 lá phiếu, nếu phân tán ra hết thì cũng chỉ là phiếu bỏ đi."
Lâm Nhàn quay người lại, nắn nót viết lên bảng đen bốn chữ lớn: Hợp tác cùng thắng.
Reng reng reng!
Lâm Nhàn mới giảng được một nửa, chuông vừa reo là hắn lập tức quay ngoắt bước đi, không nán lại dù chỉ một giây.
???
Đám học sinh ngơ ngác nhìn nhau. Đang nghe giảng hăng say, tự dưng thầy giáo lại chuồn mất tiêu!
Nửa phút sau, tụi nhỏ mới giật mình nhận ra là đã hết giờ, thầy giáo đi về mất rồi.
【??? Đi luôn rồi á? Đạo lý mới giảng được một nửa, chuông reo cái là bốc hơi ngay, chân thực vãi.】
【Đúng là không dạy lố dù chỉ một giây, chuẩn thầy giáo thần tiên, tấm gương sáng cho giới làm công ăn lương.】
【Ủa không đúng, kịch bản đáng lẽ phải là: "Thầy xin thêm một phút của các em nữa" chứ? Thầy giáo này chuồn lẹ còn hơn cả học sinh!】
【Mấy đứa học sinh ngơ ngác luôn, đang nghe giảng cách tăng tinh thần đoàn kết thì đùng cái thầy đã mất hút.】
【Bốn chữ "Đoàn kết hợp tác" để lại trên bảng đen có sức nặng hơn hẳn cái trò kéo dài giờ rồi lải nhải nửa ngày.】
【Tiết học này đỉnh thật, học sinh vừa nhớ được "Hoàng Hạc Lâu", lại vừa ghi sâu thế nào là "bốn bảo một", thu hoạch không nhỏ đâu.】
【...】
Lâm Nhàn bước ra khỏi phòng học, chân chuồn nhanh như bôi mỡ, đi thẳng về phía sân vận động.
Băng qua sân vận động là tới khu ký túc xá giáo viên. Tiết tiếp theo phải đến tận chiều mới có, chi bằng về phòng chợp mắt một lát.
Hắn chân trước vừa bước qua cửa, chân sau đã đá văng đôi giày rồi nằm ườn xuống giường, làm tấm giát giường kêu "cót két" một tiếng.
"Các anti-fan dạo này vẫn khỏe chứ?"
Lâm Nhàn nằm dài chẳng có việc gì làm bèn bật livestream lên.
Kênh vừa mở, lượng người xem liền tăng lên vù vù.
【Top 1! Cuối cùng cũng lên sóng rồi, Anh chàng buông xuôi thấy đi dạy học thế nào?】
【Anh chàng buông xuôi ơi, hồi cấp hai thành tích của anh thế nào? Có phải kiểu học sinh chuyên ngồi bàn cuối không?】
【Bật mí xem khi nào mọi người mới tụ họp lại quay chương trình đi, giờ ai cũng tách ra solo rồi, chẳng còn náo nhiệt như trước nữa.】
【Anh đừng có làm hỏng con em người ta nữa, anh dạy vài buổi chắc học sinh phải mất nửa tháng mới thu lại được tâm trí để học mất.】
【Anh thế này mà gọi là dạy học à, rõ ràng là đang đào tạo đặc vụ thì có. Sau này cả lớp giám sát lẫn nhau, ai mà dám không thuộc bài?】
【...】
"Tôi đâu có ngồi bàn cuối. Năm đó tôi là Đại Hộ Pháp của giáo viên đấy, toàn được xếp ngồi sát sạt bục giảng thôi."
Lâm Nhàn ngáp một cái, vươn tay kéo rèm cửa lại.
"Tư Dạ Vũ" tặng Nút thả tim ×10
Tư Dạ Vũ: Lão Lâm mới đi chưa được mấy ngày, cậu cứ nhơn nhơn cợt nhả thế này không sợ bị ăn chửi à?
【Đúng thật... Cụ nhà mới đi được mấy ngày? Thế mà đã mở livestream cười nói rôm rả rồi?】
【Tuy là vậy nhưng người chết cũng không thể sống lại, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn chứ.】【Tôi thấy không ổn lắm, dù sao cũng phải có một khoảng thời gian đau buồn chứ? Thái độ thay đổi nhanh thế này thì hơi máu lạnh rồi đấy.】
【Tôi chỉ hỏi một câu thôi, một năm các người gọi điện cho bố mẹ được mấy lần? Bày đặt ở đây phán xét người khác à?】
【...】
Kênh chat lập tức chia làm hai phe, bắt đầu cãi nhau chí chóe vì vấn đề này.
"Sợ gì bị chửi, mấy kẻ chửi bới đó liệu có khóc nổi một tháng không? Khéo khóc xong lại quay sang hỏi chia tài sản thế nào ngay ấy chứ."
"Cho dù tôi có khóc đi nữa. Khóc ít thì kiểu gì cũng bảo chưa đủ đau lòng; khóc thảm thiết thì lại bảo thằng này diễn sâu quá!"
Lâm Nhàn nhìn thẳng vào ống kính: "Với mấy thành phần 'hiếu tử hiền tôn' trên mạng thì chẳng có gì để giải thích cả."
Tư Dạ Vũ: "Hiểu rồi, chỉ sợ ảnh hưởng đến cậu thôi."
"Hiếu thảo là phải làm bằng hành động, chứ không phải khóc lóc! Một năm tôi dành ra 200 ngày ở bên lão Lâm, còn mấy người một năm ở bên bố mẹ được mấy ngày?"
Lâm Nhàn tựa lưng vào tường: "Rảnh rỗi thì gọi thêm vài cuộc điện thoại về nhà đi, có ích hơn nhiều so với việc ra sức khóc lóc đấy!"
【Không phải là không cho cười, mà là không nên cười sớm như thế.】
【Kiểu gì cũng nói được: không khóc thì bảo máu lạnh, khóc thì bảo diễn kịch, khóc ít thì bảo làm cho có, khóc nhiều thì bảo làm màu câu view.】
【Chuẩn luôn, có mấy người cứ thích ép buộc đạo đức. Khóc không đủ to thì quy chụp là bất hiếu, logic chó má gì vậy.】
【Anh chàng buông xuôi nói câu này chuẩn không cần chỉnh, đau buồn đâu phải để diễn cho người khác xem, lúc thực sự đau lòng thì chẳng thốt nên lời đâu.】
【Hồi bố tôi mất tôi cũng chẳng khóc mấy, nhưng ngày nào tôi cũng vào phòng làm việc của ông ngồi một lúc.】
【...】
"Megurine Luka thành Paris" tặng Siêu xe thể thao ×10
Megurine Luka thành Paris: "Nói chuyện khác đi, ai cũng bảo thức khuya hại sức khỏe, nhưng tôi chỉ rảnh mỗi buổi tối. Tôi thức khuya tập gym thì thế nào nhỉ?"
"Thức khuya tập gym ấy hả, cậu sẽ có được một..."
Lâm Nhàn khựng lại một nhịp, rồi nói tiếp: "... thi thể khỏe mạnh."
【Cười xỉu, cái quái gì mà thi thể khỏe mạnh chứ, làm tôi suýt nghe nhầm, tí nữa thì tin cái văn của anh!】
【Thi thể thì thi thể, ít nhất trước khi chết cũng luyện ra được cơ bụng, lúc dọn cỗ phát tang trông cũng nở mày nở mặt.】
【Kết quả giám định pháp y: Nạn nhân lúc sống rất nỗ lực, nỗ lực thức khuya, nỗ lực tập gym, nỗ lực qua đời.】
【Sao lại bắt đầu livestream rồi, ông mau cập nhật "Ỷ thiên đồ long ký" đi chứ, sủi chương gần một tuần rồi đấy!】
【...】



