"Mọi người cứ làm theo các bước vừa được hướng dẫn để sơ chế sữa của mình nhé, xong xuôi là có thể thưởng thức rồi."
MC nhịn cười, bảo mọi người bắt tay vào làm.
Mọi người nhận dụng cụ, ai nấy đều tò mò thao tác thử.
Nhóm một.
"Tiểu Manh, cô lọc trước đi, tay giữ cho vững vào để giảm hao hụt do oxy hóa."
Kim Luân đứng cách bàn bếp cả bước chân, khoanh tay chỉ đạo y như lãnh đạo đi thị sát.
Đường Tiểu Manh đảo mắt lườm một cái, đeo găng tay vào rồi đổ sữa qua lưới lọc. Cơ mà làm nhanh quá nên bị bắn ra ngoài vài giọt.
"Chú ý hiệu suất! Nhưng cũng đừng để lãng phí đấy!"
Kim Luân khẽ nhíu mày: "Lát nữa còn phải canh nhiệt độ nữa."
"Biết rồi."
Đường Tiểu Manh chẳng buồn để ý đến gã nữa, cứ tự mình mày mò.
Nhóm hai.
"Chế biến quá đà sẽ làm mất đi hương vị tự nhiên. Tinh túy thực sự thường nằm ở trạng thái nguyên bản nhất."
Hàn Phi Vũ nhướng hàng lông mày mảnh dài, chằm chằm nhìn chỗ sữa vừa vắt được.
"Anh Vũ, ý anh là..."
Triệu Mỹ Linh đang cầm lưới lọc, nghe vậy liền khựng tay lại.
"Tôi nghĩ, bản chất của nghệ thuật chính là ôm trọn sự nguyên bản. Bê con uống được, chẳng lẽ tôi lại không?"
Hàn Phi Vũ múc một thìa sữa nhỏ lên, ngắm đi ngắm lại.
Nói đoạn, dưới ánh mắt đầy kinh ngạc của Triệu Mỹ Linh, hắn đưa thẳng thìa sữa vào miệng.
Giây tiếp theo.
"Phụt! Khụ khụ khụ!"
Hàn Phi Vũ vừa nuốt xuống đã thấy một mùi vị quái lạ xộc lên: "Mẹ kiếp, có cả vụn cỏ nữa."
"Anh không sao chứ?"
Triệu Mỹ Linh vội vàng đưa khăn giấy và nước cho hắn: "Hay là cứ lọc trước đi."
Hàn Phi Vũ lau miệng: "Khó uống thật, lọc rồi đun nóng lên đã."
Nói xong, hắn lẳng lặng lui sang một bên uống nước.
Nhóm ba.
"Vũ Miên, mấy việc nặng nhọc này cứ để tôi! Cô đứng bên cạnh chỉ đạo là được rồi!"
Ôn Minh hớn hở giành lấy lưới lọc.
Hắn đổ sữa vào chiếc bình có bọc lớp gạc, tiếc là tay hơi run nên làm rớt một ít ra bàn.
"Để tôi cầm lưới lọc giúp anh nhé."
Hồ Vũ Miên đưa tay ra định giúp một tay.
"Ấy! Không cần đâu, tại tôi lóng ngóng quá!"
Ôn Minh vội vàng xin lỗi, cuống cuồng lau chùi rồi lại lật đật đi thay miếng gạc khác.
Lần lọc thứ hai cuối cùng cũng trót lọt, toàn bộ sữa đã được rót vào bình.
Hồ Vũ Miên nhìn mặt bàn bừa bộn như bãi chiến trường, hơi cạn lời.
Đến khâu đun nóng lại càng trắc trở.
Ôn Minh vừa canh nhiệt kế vừa mải bắt chuyện với Hồ Vũ Miên, kết quả là quên béng mất thời gian.
"Thôi để tôi làm cho, tôi cũng muốn nếm thử xem sữa này khác gì ngoài thị trường."
Hồ Vũ Miên thực sự chướng mắt quá rồi, bèn bước tới giành lấy làm luôn, thao tác trông cực kỳ ra dáng.
"Vũ Miên, cô giỏi thật đấy! Làm gì cũng đâu ra đấy!"
Ôn Minh đứng bên cạnh xuýt xoa khen ngợi.
Kim tổng không biết ngượng mà còn đứng chỉ đạo à? Đường Tiểu Manh vốn đã nhỏ tuổi nhất rồi, thế mà ổng không thèm vào giúp một tay?
Hóa ra Hàn Phi Vũ thích thử nghiệm thật, nhưng mà nghệ thuật thì cứ lén lút thử nghiệm ở nhà thôi, đừng có mang ra ngoài đầu độc người khác chứ.
...]
Nhóm bốn.
Lâm Nhàn cầm lưới lọc lên ước lượng một chút, sau đó... đưa luôn cho bé Thần Thần đang kiễng chân đứng bên cạnh."Nhóc con, lên! Đến lúc chứng minh con không phải chỉ biết mỗi ăn rồi đấy."
Lâm Nhàn chắp hai tay sau lưng, giao phó toàn bộ cho Thần Thần.
"Bố này, lúc nãy có trò vui thì chẳng đến lượt con, giờ phải làm việc nặng mới nhớ ra con đấy à."
Thần Thần lườm bố một cái, cầm lưới lọc lên bắt đầu nghiên cứu.
"Chúng ta cũng nên phụ một tay chứ nhỉ?"
Xương Tiểu Ngọc thấy Thần Thần phải kiễng chân đứng trên ghế, trông có vẻ hơi nguy hiểm.
"Tôi đang rèn luyện khả năng thực hành cho con bé mà, cô cứ yên tâm, nấu ăn nó còn làm được thì dăm ba cái việc này nhằm nhò gì."
Lâm Nhàn ngó nghiêng xung quanh, tìm được một túi phô mai rồi mang lại.
"Chị Tiểu Ngọc, em làm được mà!"
Thần Thần hừng hực khí thế, cứ như đang làm thí nghiệm, cẩn thận thao tác từng bước một.
Đúng lúc này.
Hàn Phi Vũ ôm bụng, rảo bước đi tới.
"Ây da, anh Vũ sao thế này? Bị bò đá trúng bụng à?"
Lâm Nhàn cười hỏi một câu.
"Liên quan quái gì đến anh!"
Hàn Phi Vũ sau khi uống ngụm sữa chưa lọc thì cứ thấy bụng dạ râm ran khó chịu, đành phải chạy đi vệ sinh trước.
Một lát sau.
Hàn Phi Vũ với vẻ mặt sảng khoái đi ra, lén vòng ra sau lưng Lâm Nhàn rồi giơ ngón giữa lên.
Ai ngờ, Lâm Nhàn đột nhiên lùi lại hai bước, giẫm thẳng lên mu bàn chân của Hàn Phi Vũ.
"Á á á!"
Hàn Phi Vũ vội vàng rụt tay lại, trừng mắt lườm Lâm Nhàn.
Lâm Nhàn liếc hắn từ trên xuống dưới một lượt, chẳng thèm để ý, xách luôn cái xô đặt sang cạnh bàn.
"Anh thái độ kiểu gì đấy hả! Giẫm vào chân người ta mà đến một cái rắm cũng không rặn ra được à?"
Hàn Phi Vũ lập tức được đà lấn tới, hét vào mặt Lâm Nhàn.
"Giẫm vào cậu tôi đã thấy ngại lắm rồi, giờ mà còn chĩa mông thả rắm vào mặt cậu nữa thì tôi có còn là con người không?"
Lâm Nhàn vừa nói vừa quay người lại, hơi vểnh mông lên: "Thế cậu có muốn ăn rắm không?"
Động tác này dọa Hàn Phi Vũ sợ tới mức vội vàng lùi tít ra sau.
"Ha ha ha!"
Xương Tiểu Ngọc đứng gần đó nhất, cười đến mức ngồi thụp xuống đất, cả người run lên bần bật.
Những người khác nghe thấy ồn ào cũng bịt miệng cười, tò mò ngó sang.
Hàn Phi Vũ quê đến mức đỏ bừng cả mặt, hậm hực quay đầu đi thẳng về khu vực của nhóm mình.
[Cái dáng chổng mông kia là nghiêm túc đấy à? Động tác tuy nhỏ nhưng độ sát thương lại cực cao!
Hàn Phi Vũ lần nào đi cà khịa cũng như đâm đầu vào đệm lò xo, sát thương địch bằng không mà tự hủy thì mất tám trăm!
...]
Rất nhanh sau đó.
Sữa của cả bốn nhóm đã được xử lý xong, rót vào những chiếc chai thủy tinh có dán nhãn rồi bày ngay ngắn lên chiếc bàn dài.
"Được rồi, bây giờ mọi người có thể thưởng thức thành quả lao động của mình rồi nhé!"
MC thấy nhân viên chăn nuôi kiểm tra xong liền lập tức dõng dạc thông báo.
Mọi người nếm thử sữa do chính tay mình vắt, quả thực mang đến một hương vị rất riêng.
"Sữa cô vắt uống ngon thật đấy."
Lâm Nhàn nhấp thử một ngụm, quay sang khen Xương Tiểu Ngọc một câu.
"Anh câm miệng lại cho tôi!"
Xương Tiểu Ngọc dựng ngược lông mày, chỉ thẳng tay vào mặt Lâm Nhàn đe dọa.
"Hả?"
Lâm Nhàn ngớ người ra một giây, sau đó phá lên cười lớn: "Ha ha, là do đầu óc cô không trong sáng thôi, liên quan gì đến tôi."
"Chị đừng thèm chấp bố em!"
Thần Thần nhảy tót vào giữa, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.
[Tôi cũng đờ người ra mất hai giây, đường nát thế này mà ổng cũng bẻ lái được á?! Bằng lái của anh chàng buông xuôi là do Thu Minh Sơn cấp đúng không?Vãi! Cái vẻ mặt vô tội của anh chàng buông xuôi trông còn ngứa mắt hơn! Tôi cực kỳ nghi ngờ là chả giả vờ đấy, chắc chắn là cố tình!
Rời khỏi trang trại bò sữa, các nhóm khách mời liền tản ra, bàn bạc xem giờ hoạt động tự do thì đi đâu.
"Đi thôi, tôi nhắm được chỗ rồi."
Kim Luân bước ra ven đường vẫy một chiếc taxi.
Đường Tiểu Manh vội vàng chạy tới: "Vâng ạ, xuất phát thôi!"
Bên kia, Hàn Phi Vũ và Ôn Minh cũng đang đứng ở ngã tư, mỗi người vẫy một chiếc taxi, rõ ràng là đã lên sẵn lịch trình.
Chẳng mấy chốc, chỗ này chỉ còn lại ba người Lâm Nhàn, Thần Thần và Xương Tiểu Ngọc.
"Tiểu Ngọc này, buồn ngủ không? Hay là tụi mình về ngủ bù một giấc trước đi?"
Lâm Nhàn vươn vai một cái rõ to, nheo mắt nhìn mặt trời trên đỉnh đầu.
"Không, tôi không có thói quen ngủ bù."
Xương Tiểu Ngọc lắc đầu: "Anh định đi đâu?"
"Hôm nay nóng quá, đừng đi xa làm gì."
Lâm Nhàn chỉ vào biển báo trạm xe buýt cách đó không xa: "Cách đây ba bốn trạm có một cái công viên, tụi mình ra đó đi."
"Công viên? Có gì đặc biệt à?"
Xương Tiểu Ngọc tò mò hỏi, chọn chỗ này thì kiểu gì cũng phải có lý do chứ.
"Không biết, tôi đã đi bao giờ đâu."
Lâm Nhàn trả lời rất hùng hồn: "Được cái nhiều cây, mát mẻ, thế là đủ rồi."
"Quan trọng nhất là miễn phí! Combo ba món khi ra đường của bố em: xe buýt, đi bộ, uống nước lọc cho no bụng."
Thần Thần đứng bên cạnh âm thầm bồi thêm một đao, cứ có cơ hội là lại bóc phốt bố mình.
"Được, vậy thì đi công viên."
Xương Tiểu Ngọc cũng không ý kiến gì, cô chẳng có nơi nào đặc biệt muốn đi, dạo loanh quanh một vòng rồi về cũng chẳng sao.
Quan điểm tiêu dùng của Lâm Nhàn: Có thể mua, nhưng không cần thiết; có thể tiêu, nhưng thôi dẹp đi
Dẫn đại minh tinh đi xe buýt, thế này thì tiết kiệm quá rồi đấy, vì bảo vệ môi trường à?
[...]
Ba người đi tới trạm xe buýt, đợi khoảng năm phút thì một chiếc xe buýt lắc lư tiến vào bến.
Trên xe khá đông người, nhưng vừa vặn vẫn còn ba chỗ trống.
"May gớm."
Lâm Nhàn lên xe, nhét tiền xu vào thùng: "Lần này tôi bao, hai người cứ ngồi thoải mái đi!"
Xương Tiểu Ngọc chẳng thèm để ý, đi thẳng về phía hàng ghế cuối cùng, Thần Thần lóc cóc bám theo sau.
Lúc này, phía dưới màn hình livestream lướt qua một dòng phụ đề cực kỳ bắt mắt:
[Tổ chương trình sẽ ngẫu nhiên sắp xếp một số "thử nghiệm tình huống xã hội" để kiểm tra khả năng ứng biến và giao tiếp của khách mời]
Chiếc xe buýt nhanh chóng đi tới trạm tiếp theo.
Cửa trước mở ra, có hai người bước lên xe.
Phụ đề lại hiện lên lần nữa:
[NPC đã xuất hiện, hãy cùng xem khách mời sẽ ứng phó thế nào]



