"Tôi có phải bố ông ấy đâu", Anh chàng buông xuôi rõ ràng là giận rồi, lúc đi còn chẳng thèm chào tiếng nào.
Giải thích chút cho người mới xem này: "Quản ông ấy nấu ăn", chữ "quản" ở đây mang nghĩa là giám sát/sắp xếp/quản lý đấy!
Tại căn hộ.
Thần Thần ôm mặt nằm vật ra sofa: "Bố tớ lại nói nhảm rồi, làm tớ mất mặt quá đi mất!"
"Sao chú Vương không đi theo ra ngoài nhỉ, công việc này rõ ràng là chẳng bõ bèn gì, thà đổi chỗ khác còn hơn."
Vân Hạo vẫn thấy hơi tiếc, công sức bỏ ra với thu nhập của việc này rõ ràng là không tương xứng.
"Bố lại sắp đau lưng cho xem."
Đồng Đồng nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhắn, chu môi nhìn bố.
"Cậu đừng lo nữa, nhỡ đâu đi theo bố tớ, có khi còn thảm hơn ấy chứ."
Thần Thần quá hiểu ông bố nhà mình rồi, riêng về khoản "không đáng tin" thì bố cô bé lại vô cùng "đáng tin"!
"Thế vẫn còn hơn bố tớ, bố tớ chẳng kiếm được đồng nào mà toàn tiêu tiền thôi, ngốc cực!"
Bối Bối nhìn bố đang ngồi ăn đồ gọi ngoài, cảm giác ngày bị loại lại gần thêm một bước.
Nghe Thần Thần giải thích xong, tôi thấy bố Đồng Đồng không đi theo là chuẩn đấy, không thì khéo còn thảm hơn thật (/ôm mặt)
Thằng nhóc Jack kia im re rồi kìa, chắc thấy bố mình phải ngủ ở phòng yoga nên cũng hết mặt mũi mà vênh váo.
Bảy giờ rưỡi tối.
Lâm Nhàn thong thả đi dạo đến khách sạn, máy lạnh dưới sảnh phả ra mát rượi.
"Lấy năm phòng, à không! Sáu phòng, tôi bao trọn."
Lâm Nhàn bước tới quầy lễ tân, cực kỳ ngầu lòi đập hai tờ đô la mệnh giá lớn xuống bàn.
Cô gái lễ tân ngước lên nhìn đồng hồ: "Bây giờ chưa được đâu ạ, đúng tám giờ chúng tôi mới mở dịch vụ đặt phòng."
"Chán quá đi mất——"
Lâm Nhàn kéo dài giọng, cả người ngã ườn ra ghế sofa, trông như một vũng kem đang tan chảy.
Anh quay phim Trương ca ngồi đối diện đang cúi đầu lướt điện thoại: "Chán thì lôi tiền ra đếm đi, trong túi cậu chẳng phải đang có hơn hai ngàn đô sao? Đếm một lượt cũng hết ốm thời gian đấy."
"Đếm tiền sao bổ mắt bằng ngắm gái đẹp được."
Tầm mắt Lâm Nhàn chuyển hướng, dừng lại ở quầy lễ tân.
Cô gái lễ tân là người đồng hương, trẻ trung xinh đẹp, mặc áo sơ mi đồng phục, nhìn thôi cũng thấy khoan khoái cả người.
"Tôi không được mang điện thoại, nhưng mượn điện thoại chơi game một lát chắc là được nhỉ? Thế này đâu tính là phạm luật."
Lâm Nhàn đảo mắt một vòng, nghĩ ra cách giết thời gian.
"Cậu định làm gì đấy?"
Trương ca cảnh giác ngẩng đầu lên.
Lâm Nhàn đã nhoài người lên quầy lễ tân từ lúc nào, cười híp mắt nhìn cô gái: "Hi, người đẹp ơi, tôi cần cô giúp một tay!"
Cô gái lễ tân ngẩng đầu lên: "Anh Lâm, tôi có thể giúp gì cho anh ạ?"
"Chuyện là thế này,"
Lâm Nhàn dang hai tay ra, vẻ mặt cực kỳ chân thành: "Cô xem, còn hơn một tiếng nữa mới đến giờ nhận phòng. Cái tính tôi ấy mà, cứ hễ rảnh rỗi là lại dễ gây chuyện."
"Vậy nên sao ạ?"
Cô gái lễ tân chớp chớp mắt, tiếp tục lắng nghe.
"Nên là, vì sự an toàn của khách sạn, cũng như vì hòa bình thế giới."
Lâm Nhàn tiếp tục chém gió: "Tôi nghĩ chúng ta nên tìm một hoạt động giải trí nào đó thật lành mạnh, tích cực và văn minh."
Cô gái bật cười: "Ví dụ như?""Ví dụ như chơi game một lát chẳng hạn!"
Lâm Nhàn giật luôn điện thoại của Trương ca: "Mau vào mở phòng leo rank đôi với tôi đi."
"Anh Lâm à, tôi đang trong giờ làm việc..."
Cô nàng lễ tân mỉm cười, khéo léo từ chối.
Đúng lúc này, đạo diễn từ bên trong đi ra: "Cô cứ chơi với cậu ta đi, đỡ để cậu ta lại kiếm chuyện."
"Vì hòa bình thế giới" —— Chụp cái mũ to thế này, cô nàng lễ tân sao dám không đồng ý chứ?
Cười chết mất, anh chàng buông xuôi đúng là nâng max điểm kỹ năng tán gái rồi, cô nàng lễ tân cười tươi thế kia cơ mà.
Đạo diễn quá hiểu anh chàng buông xuôi rồi, nếu không cho ổng chơi game, không chừng lại gây ra trò oái oăm gì nữa.
"Tôi... tôi chỉ biết chơi một trò thôi."
Cô nàng nhỏ giọng nói, hai má hơi ửng hồng.
"Cô biết chơi trò gì thì tôi biết chơi trò đó."
Lâm Nhàn "mượn" điện thoại của Trương ca, ngồi phịch xuống sofa bắt đầu chơi.
Trương ca hậm hực đi sang một bên uống nước, xem tivi.
"Vậy hai đứa mình đi đường dưới nhé, cô chơi ADC, tôi hỗ trợ cho, thấy sao?"
Lâm Nhàn bàn bạc với cô nàng: "Cô thích hỗ trợ cứng hay hỗ trợ mềm?"
Cô nàng không nghĩ ngợi nhiều, thuận miệng đáp: "Tất nhiên là hỗ trợ cứng rồi, kiểu có thể mở giao tranh mạnh ấy, hỗ trợ mềm chẳng có cảm giác an toàn chút nào."
"Chà, thích cứng cơ à, đam mê kích thích nhỉ."
Lâm Nhàn nhướng mày, giọng điệu đầy trêu chọc: "Nhưng nói thật nhé, vẫn là để tôi chơi ADC đi, cô chọn hỗ trợ mềm rồi nằm im là được, tôi gánh cô bay."
Cô nàng không nghe ra ẩn ý bên trong, còn nghiêm túc suy nghĩ một chút: "Thế cũng được, tôi nằm im, anh gánh nhé."
"Cô cũng không thể chỉ nằm im được, phải phối hợp với tôi, bay đôi mới sướng."
Lâm Nhàn chọn một xạ thủ có kỹ năng lướt, chuẩn bị lâm trận.
Vừa dứt lời, cô nàng ngẩn ra một giây, ngay sau đó mới phản ứng lại được, hai má thoắt cái đỏ bừng lên.
"Bắt đầu nhanh đi!"
Cô nàng ngượng quá không dám nói thêm gì nữa.
Trương ca ở bên cạnh suýt chút nữa không nhịn được cười, ống kính máy quay cũng rung lên bần bật.
??? Tôi nghi ngờ anh chàng buông xuôi đang "lái xe", và tôi có bằng chứng!
Cô nàng lễ tân đỏ mặt rồi ha ha ha! Không có đường mà cũng cố "lái xe" cho bằng được, tôi phục sát đất luôn!
[...]
"Tôi đang nói về sự phối hợp trong game mà, cô nghĩ đi đâu thế?"
Lâm Nhàn lại bày ra vẻ mặt vô tội, dang hai tay ra nói: "Giới trẻ ngày nay, suy nghĩ thật là phức tạp..."
"Anh có chơi nữa không thì bảo?!"
Cô nàng vừa thẹn vừa giận, lườm hắn một cái.
"Chơi chứ, để tôi cho cô trải nghiệm cảm giác phê như đang bay."
Lâm Nhàn vào game, bắt đầu đi đường với đối thủ.
Hai ván game kết thúc, thời gian cũng đã điểm tám giờ mười phút.
"Được rồi, hôm nay đến đây thôi, người đẹp nhỏ đúng là tốt bụng quá."
Lâm Nhàn đặt điện thoại xuống, vươn vai một cái.
"Sao anh biết?"
Đột nhiên được khen, cô nàng vẫn còn chút chưa quen."Đến lính cô còn chẳng nỡ đánh chết, bụi cỏ trong map cũng chẳng dám giẫm lên, trên đời này làm gì còn ai tốt bụng hơn cô nữa chứ?"
Lâm Nhàn nói xong liền đứng dậy: "Mở phòng cho tôi đi."
"Đã bảo là tôi ít chơi game rồi mà!"
Cô nàng quay lại quầy lễ tân: "Anh bao trọn luôn đúng không? Mấy người kia sao vẫn chưa thấy đến nhỉ?"
"Bao trọn, tôi không thiếu mấy đồng này!"
Lâm Nhàn đặt sáu phòng, quay lại sảnh chờ ngồi xuống, đợi những người khác tới.
Đội ngũ chương trình tổng hợp lại tình hình hiện tại của mọi người rồi bắt đầu thông báo:
"Xin các ông bố lưu ý, sau đây chương trình sẽ thông báo tiến độ sinh tồn của mọi người, vui lòng chú ý lắng nghe."
"Gia đình thứ nhất, Kim Phú Xuyên, số dư hiện tại: 750 đô. Trạng thái: Đang nằm viện dưỡng bệnh."
"Gia đình thứ hai, Lục Minh Triết, số dư hiện tại: 39 đô. Trạng thái: Làm gia sư."
"Gia đình thứ ba, Vương Tăng Dân, số dư hiện tại: 48 đô. Trạng thái: Làm tạp vụ quán ăn."
"Gia đình thứ tư, Lâm Nhàn, số dư hiện tại: 2315 đô. Trạng thái: Khám bệnh trên phố."
"Gia đình thứ năm, Karl, số dư hiện tại: 236 đô. Trạng thái: Huấn luyện viên thể hình."
Đội ngũ chương trình nhanh chóng đọc qua một lượt tình hình công việc và thu nhập của các gia đình, sau đó lặp lại số dư của từng người một lần nữa.
"Đề nghị mọi người dựa vào thông tin hiện có để tự điều chỉnh kế hoạch sinh tồn. Thông báo đến đây là kết thúc."
Đọc đến câu cuối, nhân viên chương trình suýt chút nữa thì phì cười.
Với mức thu nhập này của Lâm Nhàn, dù bây giờ hắn có rút lui thì những người khác cũng trầy trật mới đuổi kịp.
Nghe xong thông báo, phản ứng của mỗi người đều khác nhau.



