Chương 421: Rắm ấy! Sao cô biết?

[Dịch] Cư Dân Mạng Mắng Ta Là Phế Vật, Ta Khen Hắn Quả Nhiên Biết Nhìn Người

Vân Thượng Đại Thúc

8.326 chữ

14-07-2026

"Chẳng phải anh bảo chụp miễn phí cho tôi à?!"

Cô gái trừng mắt lườm Lâm Nhàn.

"Đúng rồi, chụp ảnh tôi đâu có lấy tiền, nhưng bây giờ cô muốn xóa cơ mà!"

Lâm Nhàn vẫn tỉnh bơ, tay lướt xem ảnh: "Chụp có hồn thế này cơ mà."

Cô gái đưa tay định giật lấy điện thoại: "Rắm ấy!"

"Sao cô biết?"

Giữa ánh mắt ngơ ngác của cô gái, Lâm Nhàn vận khí đan điền, khẽ rặn một cái.

Bủm————

Tặng ngay một quả rắm dài tận ba giây.

Cười chết tôi mất! Công đức -1 -1 -1, đúng là thánh biểu diễn, đánh rắm mà cũng gọi cái là ra ngay được!

Cô gái đối diện đờ người ra luôn rồi. Người kiểm soát được cái miệng thì nhiều, chứ kiểm soát được cả việc đánh rắm thì đúng là hiếm có khó tìm.

...]

"Anh!"

Cô gái không muốn để Lâm Nhàn đắc ý, bực bội vung tay: "Thế thì anh cứ giữ lấy đi! Tránh ra!"

Nói xong, cô gái quay ngoắt người, bỏ đi về hướng ngược lại.

"Cậu xem, toang rồi đúng không?"

Trương ca lắc đầu: "Cậu đòi hai mươi đô la thì còn tạm được."

"Có lý, lần sau tôi sẽ giảm giá cho cô ta."

Lâm Nhàn nhìn theo bóng lưng cô gái đang đi xa dần, tiếc nuối thở dài một tiếng, sau đó đi tới bên hồ ngắm cảnh.

"Ừm, thế cũng được, mười đô la cũng tốt, dù sao cũng là tiền từ trên trời rơi xuống."

Trương ca cũng ngồi xuống: "Cô gái kia đi qua cây cầu nhỏ trên hồ rồi kìa, hay là chúng ta đuổi theo hỏi thử xem?"

"Chèo kéo quá thì mất giá, để tôi xem trong hồ này có cá không đã."

Lâm Nhàn ngồi xổm bên bờ hồ quan sát, cảm thấy khu vực hoang dã bên này hình như cũng không tệ.

[Lấy đâu ra lần sau nữa! Mà khoan! Đây có phải là vấn đề ra giá cao hay thấp đâu? Tôi tức đến lú người luôn rồi!

Ông anh quay phim này cũng thần sầu thật, hai kẻ dở hơi tụ lại một chỗ, thế này thì toang hẳn rồi!

...]

Ở một diễn biến khác.

Kim Phú Xuyên, Lục Minh Triết và Vương Tăng Dân bắt taxi quay lại khu trung tâm, hai anh quay phim khác cũng gọi xe bám theo sau.

Nơi này không phải là New York, nhưng trông cũng khá sầm uất.

"Tiếp theo tính sao đây?"

Kim Phú Xuyên nắm chặt hơn bốn mươi đô la còn lại trong tay, hỏi: "Mọi người tiếp theo định làm gì?"

Hắn nhìn quanh những tòa nhà cao tầng san sát và dòng người qua lại vội vã, đây là lần đầu tiên hắn phải sầu não vì chuyện làm thuê.

"Tôi đang tính,"

Vương Tăng Dân theo thói quen xoa xoa hai tay vào nhau: "Tìm một quán ăn Trung Quốc để rửa bát, dọn vệ sinh đều được. Ngoại ngữ của tôi không tốt, chỉ làm được mấy việc chân tay thôi, những chỗ đó chắc là bao ăn ở nhỉ..."

Đây là con đường thực tế nhất mà hắn có thể nghĩ ra vào lúc này, tuy vất vả nhưng ít nhất cũng có chỗ ngả lưng.

"Chắc thế."

Chân mày Kim Phú Xuyên càng nhíu chặt hơn.

Hắn không muốn đi rửa bát chút nào, lỡ để người quen biết được thì mặt mũi biết giấu đi đâu?

"Chúng ta cứ chia nhau ra tìm đi, hiếm có nơi nào nhận một lúc cả ba người đâu."

Lục Minh Triết nãy giờ vẫn luôn bình tĩnh quan sát, lúc này đã chuẩn bị tách ra đánh lẻ."Thôi được rồi, vậy mỗi người tự thử vận may xem sao."

Kim Phú Xuyên không tình nguyện cho lắm, nhưng cũng biết thực tế là vậy.

Trên khuôn mặt chất phác của Vương Tăng Dân thoáng chút hoang mang xen lẫn kiên định: "Vậy... vậy tôi đi hướng kia xem sao."

"Nhất định phải hạ gục gã Tây kia. Thằng Karl đó có một mình, bắt taxi tới đây chắc cũng chẳng còn mấy đồng đâu."

Kim Phú Xuyên lầm bầm vài câu như để tự xốc lại tinh thần, rồi cũng cất bước đi thẳng.

Ba người gật đầu chào nhau, rồi đường ai nấy đi tại một ngã tư xa lạ, hướng về những thử thách vô định phía trước.

Vương Tăng Dân lủi thủi một mình trên con phố lạ. Nhìn đâu cũng thấy biển hiệu và biển báo toàn tiếng Anh, hắn cảm thấy mình chẳng khác nào một kẻ mù chữ.

"Nhà hàng lớn chắc chắn không thèm nhận mình rồi, cứ tìm mấy quán ăn Trung Quốc nào trông cũ cũ, nhỏ nhỏ một chút thử xem sao."

Nhờ phần mềm dịch thuật, hắn chậm rãi đi về phía khu vực hẻo lánh hơn.

Còn Kim Phú Xuyên thì cứ đi dọc theo con phố lớn một cách vô định. Hắn chắp hai tay sau lưng, vẫn giữ nguyên cái dáng điệu bệ vệ của một ông chủ.

Có điều, đôi lông mày hắn nhíu chặt, tâm trạng trĩu nặng âu lo.

[Ông chủ Kim: Bắt tôi rửa bát á? Không đời nào! Tuyệt đối không đời nào!

Kiểu gì người bỏ cuộc sớm nhất cũng là ông chủ Kim cho xem. Sống sung sướng quen rồi, sao chịu nổi cái khổ này.

...]

Hành động của Lục Minh Triết lại mang một phong cách hoàn toàn khác biệt.

Hắn không đâm đầu chạy lung tung như ruồi mất đầu, mà cẩn thận quan sát các cửa hàng xung quanh trước, rồi mới chọn một tiệm khá lớn để bước vào.

Lục Minh Triết chủ động dùng ngoại ngữ: "Excuse me."

Dù tai nghe có chức năng dịch thuật, nhưng hắn vẫn muốn thử giao tiếp trực tiếp. Theo hắn, đây là tố chất bắt buộc phải có của một tầng lớp tinh anh.

"Could you tell me where is the nearest university?"

(Xin hỏi trường đại học gần nhất ở đâu ạ?)

Nhân viên cửa hàng nhìn hắn, rồi lại nhìn anh quay phim phía sau. Tuy hơi thắc mắc nhưng người này vẫn nhiệt tình chỉ đường.

Người đó bảo Lục Minh Triết đi tàu điện ngầm tuyến số 3 đến ga cuối, sau đó chuyển sang tuyến số 2 là sẽ tới được một trường đại học.

"Thank you very much!"

Lục Minh Triết gật đầu cảm ơn, ghi nhớ lộ trình rồi đi thẳng về phía ga tàu điện ngầm.

[Vãi thật! Lục tổng quả này out trình rồi! Nhắm thẳng vào trường đại học luôn! Định đến đó làm thêm à?

Quả nhiên vẫn phải xác định mục tiêu rõ ràng từ trước. Cơ hội làm thêm ở trường đại học chắc chắn rất nhiều, quan trọng nhất là có du học sinh Trung Quốc thì còn giúp đỡ được nhau!

...]

Phòng livestream số 5.

Trên một con đường quê, Karl đang sải những bước chân kiên định tiến về phía trước.

Vừa nãy gã đã leo lên một gò đất cao, đưa tay lên trán che nắng, phóng tầm mắt nhìn quanh bốn phía.

Một cánh đồng vuông vức, màu sắc rực rỡ đã thu hút sự chú ý của gã — trông giống như hoa màu đã đến mùa thu hoạch.

Mục tiêu của gã chính là khu vực đó.

"Gã Tây này đi bộ cả buổi trời rồi, rốt cuộc là định đi đâu thế?"Thần Thần vừa xoa xoa cánh tay hơi ửng đỏ sau trận đánh nhau lúc nãy, vừa hậm hực nhìn chằm chằm vào màn hình.

Vừa rồi hai đứa đánh nhau được nhân viên chương trình can ra, Jack tạm thời đã bị đưa về phòng.

[Nhìn cái kiểu đi đứng này, hình như Karl có mục tiêu rõ ràng rồi đấy, không đến nỗi đâm quàng đâm xiên như ruồi mất đầu đâu.

Tôi đoán phía trước kiểu gì cũng có trung tâm thương mại hoặc cửa hàng, hay là gã định đi săn bắn, hái rau dại để sinh tồn luôn nhỉ?

Cuối cùng.

Tới một ngã ba, gã nhìn thấy một tấm biển hiệu nông trại trông hơi cũ kỹ, bên cạnh dựng một tấm bảng viết tay:

"Help Wanted - Pickers Needed!"

(Tuyển dụng - Cần gấp thợ hái quả!)

Khóe môi Karl nhếch lên nụ cười như đã nắm chắc phần thắng, gã sải bước đi thẳng vào trong.

Nông trại này có quy mô không hề nhỏ, trong không khí thoang thoảng mùi đất ẩm và hương thơm của nông sản đến mùa thu hoạch.

Bên cạnh mấy dãy nhà thấp lụp xụp, một người đàn ông trung niên đội mũ rộng vành, da ngăm đen, dáng người gầy nhưng rắn rỏi đang ngồi xổm dưới đất sửa nông cụ.

"Này! Ông chủ!"

Giọng Karl vang dội, cực kỳ sung mãn.

Người đàn ông ngẩng đầu lên nhìn Karl: "Có chuyện gì không?"

"Tôi thấy ông đang tuyển người."

Karl vỗ vỗ vào lồng ngực rắn chắc vang lên tiếng bình bịch trầm đục: "Tôi đến xin việc."

"Được thôi, muốn tính tiền theo sản phẩm hay trả công theo ngày?"

Người đàn ông liếc nhìn cơ bắp của Karl, trong mắt thoáng qua tia hài lòng.

Đang đúng vào vụ thu hoạch cao điểm, ông ta quả thực rất cần một nhân công trông có vẻ khỏe khoắn, được việc như Karl.

"Tính theo sản phẩm đi."

Karl chốt luôn, sau đó đưa ra điều kiện: "Nhưng tôi có một yêu cầu, tôi phải ở lại đây, đợi lần sau ông vào thành phố thì cho tôi đi nhờ."

"Được! Chỉ cần cậu làm được việc, tôi bao luôn chỗ ở."

Người đàn ông gật đầu: "Ở đây thỉnh thoảng có xe tải chở hàng vào thành phố, cậu có thể đi ké."

Người đàn ông đã quá quen với chuyện này rồi. Quanh đây có rất nhiều kẻ lang thang, nghèo đến mức nợ thẻ tín dụng đầm đìa không trả nổi, nói gì đến tiền xe vào thành phố.

"Tuy nhiên, cậu phải nộp một ít tiền đặt cọc."

Người đàn ông bổ sung thêm một câu.

Đậu má! Karl thế mà đã tìm được công việc bao ăn bao ở rồi á? Vừa mở màn đã dẫn trước người ta một bước rồi!

Thôi toang rồi, nước ngoài là sân nhà của người ta mà, gã quá rành chỗ này nên mới biết tầm này các nông trại đang tuyển lao động thời vụ.

Anh chàng buông xuôi nhà mình vẫn còn đang mải ngắm "gái đẹp hoang dã" kìa, người ta đã bắt đầu làm việc luôn rồi, thế này thì còn so bì cái gì nữa.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!