[Dịch] Cư Dân Mạng Mắng Ta Là Phế Vật, Ta Khen Hắn Quả Nhiên Biết Nhìn Người

/

Chương 326: Bề ngoài tình anh em, bên trong toàn tính toán làm ăn

Chương 326: Bề ngoài tình anh em, bên trong toàn tính toán làm ăn

[Dịch] Cư Dân Mạng Mắng Ta Là Phế Vật, Ta Khen Hắn Quả Nhiên Biết Nhìn Người

Vân Thượng Đại Thúc

9.938 chữ

03-07-2026

May mà con chó này nhát gan, chạy loanh quanh một vòng rồi lủi mất.

Lâm Nhàn giải quyết xong "đại sự cuộc đời", tinh thần sảng khoái bước ra khỏi nhà vệ sinh công cộng.

Đi chưa được mấy bước, hắn đã thấy một người đẹp mặc váy ngắn, đeo kính râm, ăn mặc sành điệu đang ngồi xổm bên vệ đường.

Con Labrador vừa lảng vảng trong nhà vệ sinh lúc nãy đang nhảy nhót quấn quýt xung quanh, liếm láp tay cô nàng.

Người đẹp có vẻ rất thích thú, xoa đầu con chó rồi còn thơm nó một cái.

Lâm Nhàn nhớ lại "chiến tích" của con chó này trong nhà vệ sinh, cảm thấy cần phải nhắc nhở người "yêu chó" này một câu.

"Chào người đẹp..."

Lâm Nhàn bước tới vẫy tay.

Lời còn chưa dứt, cô nàng đã đứng thẳng dậy, mất kiên nhẫn ngắt lời: "Anh là ai đấy? Chúng ta quen nhau à? Trò bắt chuyện này xưa như trái đất rồi!"

Giọng điệu cô nàng đầy vẻ khinh bỉ, coi Lâm Nhàn như mấy gã quấy rối.

Cách đó không xa.

Một gã đàn ông nhìn Lâm Nhàn nói chuyện với cô gái, gãi đầu khó hiểu.

"Tôi không quen cô, nhưng tôi nhận ra con chó này!"

Lâm Nhàn chỉ vào con Labrador vẫn đang liếm chân cô nàng.

"Sao? Bắt chuyện không thành nên chuyển sang chủ đề chó à?"

Cô nàng nhếch mép: "Chó tôi mang từ nước ngoài về đấy, anh đã thấy con Labrador nào tướng mạo đẹp thế này chưa?"

"Tướng mạo đẹp hay không thì tôi không rõ, nhưng mà... gu của con chó này có vẻ hơi mặn đấy!"

Lâm Nhàn chỉ tay về phía nhà vệ sinh công cộng: "Vừa nãy, tôi thấy nó liếm láp lung tung trong nhà vệ sinh kìa!"

"Không thể nào!"

Cô nàng vô thức phản bác, nhưng lông mày đã nhíu chặt lại. Đúng lúc này, con chó lại tìm thấy một bãi phân trong bụi cỏ ven đường, cứ thế rúc vào ngửi lấy ngửi để, cô nàng có kéo thế nào nó cũng không chịu đi.

"Oẹ... Đúng là chó không bỏ được tật ăn cứt, uổng công tao cho mày ăn hạt nhập khẩu!"

Cô nàng tung chân đá con chó: "Tởm quá! Cút đi!"

Con Labrador bị đá cho ngơ ngác, tủi thân kêu "ư ử" một tiếng.

【Vãi chưởng! Anh chàng buông xuôi không lên tiếng thì thôi, lên tiếng cái là chấn động, nghe mà mường tượng ra cả hình ảnh luôn!】

【Đây mới đúng là "liếm cẩu" thực thụ nè, đừng nói là liếm người, liếm phân cũng cân tất, ha ha ha!】

【Bà chủ này lật mặt nhanh thật, vừa nãy còn hôn hít, giờ đã thượng cẳng chân hạ cẳng tay rồi!】

【Đúng là tình yêu bao la vô bờ bến, cún cưng vừa đi vệ sinh ra mà vẫn sẵn sàng hôn môi, quá đỗi cao thượng!】

【Anh chàng buông xuôi vẫn có lương tâm chán, chuyện này cứ im đi là xong, còn cố tình lên tiếng nhắc nhở cơ.】

【...】

"Anh còn dám cười à!"

Cô nàng chỉ thẳng mặt Lâm Nhàn, trông có vẻ sắp vứt bỏ hình tượng để nhảy dựng lên cãi nhau.

"Cắt! Rất tốt! Cảnh này qua!"

Ngay giữa bầu không khí căng như dây đàn này, giọng nói vang dội xen lẫn ý cười của Đạo diễn Trần chợt cất lên.

Chỉ thấy Đạo diễn Trần dẫn theo vài nhân viên công tác bước ra từ sau gốc cây bên cạnh, theo sau còn có cả máy quay phim.

Thần Thần cũng chạy tới: "Sao thế bố?"

"Đạo diễn Trần đang... quay phim à? Tôi vô tình trở thành một phần trong vở kịch của mọi người đấy à?"

Lâm Nhàn hơi ngơ ngác, có ai bảo với hắn là đang quay phim đâu, lẽ nào bị gài bẫy rồi?

"Ây da! Thầy Lâm đúng là ngôi sao may mắn của tôi, cậu vô tình xông vào mà thể hiện tốt thật đấy."

Đạo diễn Trần vỗ tay, chỉ vào gã đàn ông bên cạnh: "Vốn dĩ đây là đất diễn của cậu ta, ai ngờ lại bị cậu nẫng tay trên mất."

"Ồ, ngại quá!"Lâm Nhàn gãi đầu: "Đang quay cảnh gì thế? Chó ăn phân à?"

"Chú Trần! Gã này vô lễ quá, đuổi việc luôn đi cho rồi!"

Cô gái vừa nãy hừ lạnh một tiếng, dắt chó quay ngoắt bỏ đi.

Ngang ngược thế cơ à?

Lâm Nhàn ngơ ngác. Theo lý mà nói, trong đoàn phim làm gì có ai dám bật lại đạo diễn tanh tách như thế.

"Thì là quay cảnh cô gái phật ý với chú chó nên vứt bỏ nó, sau đó chú chó đi lang thang trên phố rồi phát hiện ra tình tiết mới..."

Đạo diễn Trần cười cười: "Vốn định quay cảnh chó cắn người rồi bị vứt bỏ, nhưng phân đoạn vừa rồi của cậu lại hay hơn, mạch cảm xúc được đẩy lên rất rõ ràng!"

"Thế ông tìm đại một con chó là được rồi, việc gì phải vẽ chuyện rườm rà thế?"

Lâm Nhàn nghe mà lùng bùng lỗ tai, quay một con chó thôi làm gì mà phức tạp thế.

Đạo diễn Trần hạ giọng, ghé sát tai Lâm Nhàn: "Con gái nhà đầu tư đấy, cậu đừng có đắc tội!"

"Ồ

Lâm Nhàn lập tức vỡ lẽ. Hóa ra là con ông cháu cha, đến đoàn phim để mạ vàng đánh bóng tên tuổi.

"Ơ kìa... Đạo diễn Trần, thế còn tôi thì sao?"

Một anh diễn viên quần chúng chạy lại, rầu rĩ nhìn đạo diễn Trần. Vai người qua đường này vốn dĩ là của anh ta.

"Không sao, phần sau còn nhiều cơ hội, thiếu gì cảnh cho diễn viên quần chúng."

Đạo diễn Trần an ủi qua quýt một câu rồi cũng chẳng bận tâm nữa.

【Hai lão cáo già kia xì xầm to nhỏ gì thế, nói bé tí chả nghe được chữ nào.】

【Nhìn nụ cười đầy ẩn ý của hai chả kìa, chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt đẹp, khéo lại có quy tắc ngầm gì rồi?】

【Phim mới này của đạo diễn Trần hình như là đề tài tội phạm đấu súng, con chó kia không phải dùng để đánh hơi tội phạm đấy chứ?】

【Diễn viên quần chúng: Đất diễn đó là của tôi mà? Sao tự dưng nửa đường lại lòi đâu ra ông tướng cướp vai thế này?】

【...】

"Này ông anh, cát-xê của anh bao nhiêu thế?"

Lâm Nhàn lại rất hòa nhã gọi người đàn ông kia lại.

"Một ngày ba trăm tệ."

Ông anh nhe răng cười, thầm nghĩ quả nhiên trên đời vẫn còn nhiều người tốt, cướp vai rồi còn biết đường bồi thường.

"Thế tôi cũng coi như là hotboy mạng có tiếng rồi. Đạo diễn Trần... tôi quay đoạn này lấy hai trăm tệ, không quá đáng chứ nhỉ?"

Lâm Nhàn hỏi giá xong liền quay ngoắt sang đòi tiền đạo diễn Trần.

Đạo diễn Trần nghẹn họng. Bình thường người mới được lên hình đã phải cảm ơn ông rối rít rồi, loại há miệng ra là đòi tiền thế này đúng là hiếm thấy.

"Không nhiều, không nhiều. Tiểu Trương, cậu ghi lại đi."

Đạo diễn Trần liếc nhìn trợ lý rồi dẫn mọi người đi tiếp lên phía trước.

"Ông anh đừng vội, lát nữa tôi bảo họ sắp xếp cho anh cảnh khác."

Lâm Nhàn gật đầu với anh diễn viên quần chúng.

Cả nhóm đi vòng qua vài bức tượng điêu khắc và đài phun nước mô phỏng phong cách châu Âu, tới một khu nghỉ ngơi dưới bóng cây râm mát.

Những bộ bàn ghế sắt uốn hoa văn sơn trắng được bày biện tinh tế, trông y hệt bối cảnh thưởng trà chiều của giới nhà giàu trên phim.

Chếch về phía trước là trường quay với một bãi cỏ thật rộng thênh thang. Nữ chính Xương Tiểu Ngọc đang cưỡi ngựa, bên cạnh có một nam thanh niên đi theo.

"Trường quay này xịn thật đấy. Họ đang quay mà đạo diễn không cần ra chỉ đạo à?"

Lâm Nhàn đưa mắt nhìn quanh, thấy bên kia ai nấy đều đang bận tối mắt tối mũi.

Thần Thần tò mò nhìn đông ngó tây, thấy cái gì ở phim trường cũng mới mẻ. Anh quay phim của chương trình thì vẫn cần mẫn bám sát ghi hình.

"Có đạo diễn hiện trường lo rồi, lát nữa tôi qua ngó một cái là được."

Đạo diễn Trần chỉ tay ra xung quanh: "Bối cảnh này là dựng riêng cho bộ phim cảnh sát bắt cướp đấy. Đẹp thì đẹp thật, nhưng ngốn tiền quá."

"Có đầu tư thì mới sinh lời chứ. Công việc này của ông sướng thật, cứ ngồi xem diễn thế này nhàn nhã biết bao!"

Lâm Nhàn nghe vậy thì trong bụng hiểu ngay: Lão này lại bắt đầu bài ca kể khổ rồi đây."Nhìn bề ngoài hào nhoáng thế thôi, chứ bên trong cực lắm. Tôi phải lo ăn lo ngủ cho cả trăm con người trong đoàn phim, đảm bảo ai cũng kiếm được tiền về nuôi gia đình."

Đạo diễn Trần cười khổ, day day thái dương: "Nhưng mà, bộ phim này quay xong có gỡ lại được bao nhiêu vốn không thì vẫn còn là ẩn số!"

"Cũng giống như nuôi con vậy, ăn uống ngủ nghỉ, có cái gì là không phải bận tâm đâu?"

Lâm Nhàn nhìn con gái: "Đầu tư hơn hai mươi năm tâm huyết, có gỡ gạc lại được vốn liếng hay không còn chưa biết chừng ấy chứ!"

Thần Thần nghe vậy liền lườm một cái rõ dài, lớn tiếng phản đối: "Ông già! Con tự kiếm tiền được mà! Bố đưa điện thoại đây, con mở livestream, các bố nuôi mẹ nuôi trên mạng sẽ nuôi con!"

【Đây chẳng phải là lý thuyết của bố Lục sao? Nuôi con ≈ đầu tư mạo hiểm, cuối cùng có lời hay không thì chịu.】

【Ha ha ha! Thần Thần nói chuẩn đấy, nếu giờ mà livestream thì ít nhất tự nuôi bản thân cũng không thành vấn đề.】

【Còn chưa vào việc mà đã than vãn thế này rồi, làm đạo diễn khổ thế thì để tôi làm thay cho?】

【Đạo diễn Trần kể khổ, anh chàng buông xuôi thi thảm, đây chính là màn giằng co giữa các cao thủ sao?】

【...】

"Chú em Lâm này, làm phim còn tốn kém hơn nuôi con nhiều. Cậu nhìn những thứ này xem—"

Đạo diễn Trần chỉ tay ra xa: "Ánh sáng, đạo cụ, phục trang, hóa trang, kỹ xảo... mỗi giờ trôi qua đều đang đốt những con số trên trời đấy!"

"Công nhận, thế thì dẹp luôn khỏi quay nữa cho rảnh nợ!"

Lâm Nhàn cười cười lắc đầu, tiện tay bốc cherry trong đĩa bên cạnh lên ăn ngon lành.

Thấy Lâm Nhàn không cắn câu, bầu không khí cũng đã hòm hòm, đạo diễn Trần liền đi thẳng vào vấn đề chính.

"Được rồi, không vòng vo nữa. Chú em Lâm, kịch bản 'Thiện Nữ U Hồn' của cậu, tôi ưng lắm."

Đạo diễn Trần hơi rướn người về phía trước, ra dấu tay số '6': "Tôi là tôi nghĩ cho chú em đấy, mua đứt một giá, lập tức chuyển khoản toàn bộ."

"Cậu phải biết là, kịch bản của người mới thì phần lớn khán giả sẽ không đón nhận, tôi cũng phải gánh rủi ro lớn lắm chứ đùa!"

Lâm Nhàn nghe vậy, hai mắt hơi híp lại, ngay sau đó liền nở một nụ cười vô cùng chân thành.

"Đạo diễn Trần, ông anh nói thế là quá khách sáo rồi! Tôi với anh vừa gặp đã như quen từ lâu, cực kỳ hợp cạ!"

Lâm Nhàn bày ra vẻ mặt kiên định: "Tôi không thể để một mình anh gánh rủi ro được, chúng ta hợp tác phát triển, có phúc cùng hưởng có họa cùng chia!"

Đối với câu chuyện này, Lâm Nhàn chắc chắn sẽ không buông tay. Sau này còn có thể chuyển thể thành phim truyền hình, làm game các kiểu, IP này mà bán đứt thì lỗ to.

【Được đấy anh chàng buông xuôi! Cũng ra gì phết! Biết bản quyền IP mới là chân ái!】

【Đạo diễn Trần muốn nuốt trọn một miếng, anh chàng buông xuôi lại muốn ăn đường dài, đầu óc kinh doanh lộ rõ ra rồi còn gì?】

【Cái dấu tay này là 6 vạn, 60 vạn, 6 triệu, hay là 6 chữ số đây? Vẫn còn đang úp úp mở mở kìa!】

【Bên ngoài tình anh em, bên trong tính toán làm ăn, hai lão này diễn xuất được đấy! Ai cũng làm ra vẻ nghĩ cho đối phương cơ chứ!】

【...】

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!