[Dịch] Cư Dân Mạng Mắng Ta Là Phế Vật, Ta Khen Hắn Quả Nhiên Biết Nhìn Người

/

Chương 285: Không phải cậu bị mua chuộc rồi đấy chứ?

Chương 285: Không phải cậu bị mua chuộc rồi đấy chứ?

[Dịch] Cư Dân Mạng Mắng Ta Là Phế Vật, Ta Khen Hắn Quả Nhiên Biết Nhìn Người

Vân Thượng Đại Thúc

8.560 chữ

28-06-2026

【Bối Bối tự tin thái quá rồi, lợn kiểng với lợn rừng căn bản không cùng đẳng cấp đâu, tối nay cho con bé một bài học đi!】

【Cô Hồ nhìn dịu dàng thế thôi, thực chất bên trong lại là một nhà thám hiểm đấy! Không ngờ lại trái ngược nhau dữ vậy!】

【Cảnh báo! Cảnh báo! Trận chiến PVP với lợn rừng sắp bắt đầu! Kỵ sĩ Bối Bối xin hãy chuẩn bị sẵn sàng!】

【Đội hình này nhìn thú vị thật đấy, đúng chuẩn chắp vá luôn, hóng lợn rừng xuất hiện dọa khóc tiểu công chúa!】

【……】

Cùng lúc đó.

Tại văn phòng CEO, trụ sở chính của tiệm mì Giả Gia.

Giả tổng đang tăng ca liền đập mạnh tay xuống chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ cái "rầm", khiến tách trà bên cạnh cũng phải nảy lên.

Trên màn hình lúc này chính là video Lâm Nhàn đi review tiệm lần thứ hai.

Nhìn thấy những dòng bình luận trêu chọc ngập tràn màn hình như "Ha ha ha" và "Anh chàng buông xuôi biết nói chuyện thì nói nhiều thêm chút đi", Giả tổng lại càng nổi trận lôi đình.

Càng xem càng tức, Giả tổng giật lấy điện thoại, mở Douyin lên rồi bấm quay video luôn.

Gương mặt đỏ bừng vì giận dữ dí sát vào ống kính.

"Cái tên Lâm Nhàn này đúng là kẻ chuyên bôi nhọ trên mạng, cứ thích mỉa mai xách mé chứ không dám nói thẳng đúng không?!"

"Tiệm mì Giả Gia chúng tôi làm ăn đường đường chính chính, mở hẳn cửa nhà bếp để mọi người cùng giám sát! Tôi đề nghị tổ chương trình sớm phong sát loại người này đi!"

"Cùng quay chương trình, nhưng anh Lục kia lại nhận xét rất khách quan, cũng rất hiểu nhà hàng của chúng tôi, chúng tôi luôn hoan nghênh những vị khách như vậy."

Giả tổng càng nói càng kích động, vung vẩy cánh tay: "Tôi đại diện cho hai vạn nhân viên trịnh trọng tuyên bố: Đối với bất kỳ hành vi bôi nhọ ác ý nào, chúng tôi nhất định sẽ đấu tranh đến cùng! Tuyệt đối không thỏa hiệp!"

Video vừa đăng tải đã lập tức gây bão mạng xã hội.

【Giả tổng đích thân ra mặt khẩu chiến rồi! Quả này là Boss trực tiếp chửi luôn! Gắt quá!】

【Thú vị đấy! Cùng một ý, thốt ra từ miệng Lục Minh Triết thì là thưởng thức, còn từ miệng Anh chàng buông xuôi lại thành bôi nhọ à?】

【Lục Minh Triết: Tự dưng bị réo tên, hơi khó đỡ... Giả tổng đang cố kéo đồng minh đây mà!】

【Rốt cuộc ai cho Giả tổng dũng khí thế? Đây rõ ràng là tự đâm dao vào người mình mà, người ta chủ yếu chê đắt thì ông lại chẳng dám phản hồi.】

【Giả tổng để tôi chỉ cho ông nhé, học theo Tuyết Vương đi, giảm giá 70% là hết sạch anti-fan ngay.】

【……】

Không lâu sau.

Quản lý PR cũng đang tăng ca vội bước vào văn phòng.

"Giả tổng, sếp mau xóa video đó đi! Làm vậy đúng là châm dầu vào lửa đấy!"

Quản lý PR tức sắp chửi thề tới nơi rồi, sếp lên tiếng mà chẳng thèm bàn bạc với gã lấy một câu.

"Mắc gì phải xóa? Tôi chửi sai chắc?"

Giả tổng trợn trừng mắt: "Thằng ranh Lâm Nhàn kia không phải đang mỉa mai xách mé sao? Hai vạn người chúng ta lại sợ một tên hot mạng như nó à?"

"Đây không phải là vấn đề sợ hay không!"

Quản lý PR sốt ruột giậm chân bình bịch: "Sếp trực tiếp đối đầu thế này chẳng khác nào tạo thêm nhiệt cho hắn! Chẳng có lợi lộc gì cho thương hiệu của chúng ta đâu!"

"Không phải cậu bị mua chuộc rồi đấy chứ? Hiện tại doanh thu đang tăng lên mà, cậu sợ cái gì?"

Giả tổng nghi ngờ liếc nhìn quản lý PR.

"Giả tổng ơi, doanh thu tăng là do người ta đến xem náo nhiệt thôi! Bây giờ tốt nhất là xử lý lạnh, rồi chúng ta âm thầm thuê thủy quân dắt mũi dư luận!"

Quản lý PR sốt ruột như lửa đốt: "Sếp đích thân ra mặt, tính chất sự việc sẽ khác hẳn đấy! Mau xóa đi thôi!"

"Xử lý lạnh? Chỉ có rùa rụt cổ mới làm thế! Cậu không làm được thì nghỉ việc đi!"Giả tổng xua tay khinh khỉnh: "Tôi đã thuê đội PR bên ngoài rồi, người ta bảo làm thế nào thì tôi làm thế ấy!"

"Ông tưởng tôi thèm hầu hạ ông chắc! Thanh toán tiền bồi thường đây, mai tôi nghỉ luôn!"

Quản lý PR cũng hết nhịn nổi, gân cổ lên cãi tay đôi luôn.

Hai người lao vào giằng co, cãi vã ầm ĩ ngay trong văn phòng.

……………………

Phòng livestream thứ tư.

Lâm Nhàn lái xe về sân nhà, đỗ ngay trước cửa rồi nhắn tin cho Trương thúc.

"Đại Hoàng! Có việc rồi mày ơi!"

Lâm Nhàn hô to một tiếng, bước tới mở cửa chuồng.

"Gâu gâu gâu!"

Chú chó Đại Hoàng đang nằm ngủ gật lập tức giật mình bật dậy. Cái đuôi ngoáy tít như cánh quạt trực thăng, nó thở hồng hộc, mừng rỡ chạy vòng quanh Lâm Nhàn.

"Tối nay đi bắt lợn rừng, thể hiện tốt tao thưởng cho khúc xương to đùng!"

Lâm Nhàn cười cười đặt chậu nước xuống. Nhìn Đại Hoàng uống ực ực ngon lành, hắn xoay người vào nhà kho, lôi ra một chiếc hòm gỗ cũ.

Trong hòm vang lên tiếng loảng xoảng, toàn là đồ nghề bắt lợn rừng: đinh ba thép, đèn pin đội đầu, đồ bảo hộ, dây thừng...

Thấy bên trong có một cây đàn nhị, Hồ Vũ Miên liếc nhìn rồi hỏi: "Hình như anh kéo đàn nhị giỏi lắm nhỉ?"

"Sao lại gọi là giỏi được, phải là cực kỳ giỏi mới đúng!"

Lâm Nhàn vểnh mặt lên: "Tôi đây thổi, kéo, gảy, hát, món nào cũng tinh thông nhé!"

Bối Bối hừ mũi: "Chú bốc phét!"

"Cháu nói chuẩn luôn! 'Thổi' phồng bốc phét, 'kéo' quần đi nặng, 'gảy' tàn thuốc lá, 'hát' bài ca nói ngược, chú đây đều luyện bao nhiêu năm rồi đấy..."

Lâm Nhàn gật gù với Bối Bối.

"Được rồi được rồi, hôm nào anh đến trường biểu diễn một buổi đi, cho tụi nhỏ hiểu thêm về nhạc cụ truyền thống. Tiếc là tôi không mang đàn tranh theo."

Hồ Vũ Miên vội vàng ngắt lời, cô chỉ muốn thêm chút nội dung ngoại khóa cho bọn trẻ thôi.

Định nghĩa lại bốn kỹ năng "thổi, kéo, gảy, hát" của thời đại mới! Nghe xong thấy hình như mình cũng biết tuốt, hóa ra bấy lâu nay mình lại xuất sắc đến vậy!

Tôi không hút thuốc nên gảy tàn không thạo lắm, nhưng búng trán thì có tính là gảy không?

...]

"Lát nữa cháu làm nhiệm vụ gì ạ?"

Thấy cả Đại Hoàng cũng được giao việc, Bối Bối lập tức hăng hái xin ra trận.

"Bối đại tướng quân, tối nay cháu cứ ngồi trấn giữ trong xe chỉ huy, bày mưu tính kế là được, không cần đích thân ra trận giết địch đâu."

Lâm Nhàn quay lại nhe răng cười với cô bé, tiện tay mặc luôn đồ bảo hộ cho Đại Hoàng.

"Vâng ạ! Cháu chỉ huy là giỏi nhất luôn!"

Bối Bối hoàn toàn đắm chìm trong tiếng gọi "đại tướng quân", phấn khích vung vẩy nắm đấm nhỏ.

"Cô Hồ, nhiệm vụ của cô là hỗ trợ Bối đại tướng quân!"

Lâm Nhàn quay sang nhìn Hồ Vũ Miên: "Đúng rồi, cô Hồ có biết dùng flycam không?"

"Biết chứ, tôi đi chơi vẫn hay bay suốt mà."

Cô Hồ vuốt lại mái tóc dài bị gió thổi rối: "Có điều ban đêm thì tôi ít bay hơn."

"Duyệt! Lát nữa có khi phải nhờ cô giúp một tay, quan sát hướng đi của lợn rừng đấy."

Lâm Nhàn xem giờ: "Tới lúc đó tùy tình hình rồi tính tiếp."

"Tôi không chắc mình có biết nhìn không nữa, ban đêm thì dùng camera hồng ngoại để soi à?"

Hồ Vũ Miên không dám hứa chắc, sợ làm hỏng việc.

"Đúng rồi, đơn giản lắm, cô chỉ cần xem lợn rừng đang ở đâu rồi báo cho tôi biết là phía trước bên trái hay phía trước bên phải là được."

Lâm Nhàn dặn dò vài câu rồi khuân đồ nghề lên xe trước.Bối Bối chỉ vào chú lợn con của mình: "Hanh Hanh của cháu có được đi không ạ?"

"Thôi khỏi, trận nhỏ thế này chưa cần Hanh Hanh phải ra tay đâu."

Lâm Nhàn cười xua tay, cô nhóc Bối Bối này đúng là coi chú lợn con như bạn đồng hành thật rồi.

[Đại tướng quân Bối Bối lần đầu cầm quân xuất chinh! Lũ lợn rừng còn không mau mau đầu hàng!

Thiếu Thần Thần đúng là một tổn thất lớn, hy vọng cô Hồ có thể bù đắp được. Cơ mà nếu ít lợn rừng thì chắc cũng chẳng cần đến.

[...]

Không lâu sau, một vệt đèn xe xé toạc màn đêm, Trương thúc đã lái xe tới.

Xe còn chưa đỗ hẳn, đã nghe thấy tiếng sủa phấn khích của mấy con chó trong thùng xe phía sau vang lên liên hồi.

Hồ Vũ Miên theo bản năng lùi lại nửa bước.

"Tiểu Nhàn, hai người này là...?"

Trương thúc nhảy xuống xe, nhìn thấy hai gương mặt xa lạ liền hỏi.

"Đây là cô Hồ, giáo viên mới của trường tiểu học thôn mình. Còn đây là Bối Bối, ừm... người mà tổ chương trình dùng Thần Thần để đổi về đấy."

Lâm Nhàn giới thiệu ngắn gọn.

"Thế Thần Thần không có nhà à? Có cần... gọi thêm người không?"

Trương thúc gãi đầu. Bình thường ông không xem livestream nên không rõ tình hình bên phía Lâm Nhàn.

"Mai có phải cuối tuần đâu, đừng làm phiền mọi người. Hai chú cháu mình cứ thử trước xem sao, bí quá thì gọi thêm người sau."

Lâm Nhàn vỗ vai Trương thúc: "Chú yên tâm, cô Hồ biết dùng flycam, có thể giúp chúng ta canh chừng."

Hồ Vũ Miên ở bên cạnh âm thầm lườm một cái — nói cứ như thể ngày mai cô không phải lên lớp vậy.

"Thế cũng được!"

Trương thúc vốn tính sảng khoái nên không hỏi nhiều nữa: "Vậy thì nhanh lên thôi, hoa màu sắp thu hoạch đến nơi rồi mà lại bị lũ lợn rừng cày nát mất mấy mẫu đất!"

"Vâng, để cháu vào mặc cái áo khoác, tiện thể lấy cho hai người cái chăn mỏng. Ngoài đồng trời lạnh, sương xuống nhiều, khoác vào cho ấm."

Lâm Nhàn cầm đồ đạc, đi theo Trương thúc xuất phát.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!