Bối Bối lấy đôi găng tay trong túi ra đeo vào, rồi bốc một nắm lá rau trong chậu, tiến lại gần đàn gà đang đi loanh quanh.
Ánh mắt cô bé đan xen giữa sự tò mò, hơi ghê ghê và cả một chút sợ hãi.
"Mấy bé gà ơi... ăn cơm nào!"
Bối Bối vừa ném lá rau ra, lập tức có mấy con gà mái lao tới.
Cục cục cục~
Mấy con gà mái rướn cổ, bắt đầu mổ thức ăn dưới đất.
Nhìn dáng vẻ tranh nhau ăn của chúng, Bối Bối thấy vừa buồn cười lại vừa có chút thành tựu, bất giác mỉm cười.
【Bối Bối thế mà lại cười kìa? Không lẽ con bé thích cho gà ăn rồi sao?】
【Trẻ con cho động vật ăn dễ ghiền lắm, niềm vui của hệ nuôi dưỡng đấy, hiểu không?】
【Bối Bối mở khóa thành công thành tựu mới: Người chăn nuôi sơ cấp, khối lượng công việc của Anh chàng buông xuôi -1】
【Càng lún càng sâu rồi, tôi đã tưởng tượng ra cảnh con bé về nhà khóc lóc đòi nuôi gà trong vườn hoa rồi...】
【...】
Cho gà ăn xong mấy nắm lá rau, Bối Bối vội vàng chạy ra vòi nước rửa tay, rồi đi tới bàn ăn định gắp thức ăn.
???
Ba cái đĩa trống trơn, đến chút nước sốt cũng chẳng còn.
Mắt Bối Bối trợn tròn, cái miệng nhỏ há hốc đến mức nhét vừa cả quả trứng gà: "Chú... chú ăn sạch sành sanh rồi?!"
"Ai bảo cháu cho gà ăn chậm quá làm gì, chú đã nhắc trước rồi mà."
Lâm Nhàn toe toét cười: "Này! Vẫn chừa cho cháu nửa đĩa dưa muối đấy, ăn cuốn lắm!"
Lồng ngực Bối Bối phập phồng dữ dội, cô bé nghiến chặt răng, khoảnh khắc này cơn giận đã hoàn toàn bùng nổ.
"Chú là đồ đáng ghét! Đồ lừa đảo! Nói mà không giữ lời!"
Bối Bối chạy đến trước mặt Lâm Nhàn, giơ đôi bàn tay vẫn còn ướt sũng lên, vẩy thật mạnh về phía hắn——
Nước bắn đầy lên mặt Lâm Nhàn, trước ngực áo thun cũng lốm đốm vài vệt ướt.
"Ái chà, dịch vụ rửa mặt miễn phí đấy à?"
Lâm Nhàn vuốt mặt một cái, vẫn cười híp mí.
Phản ứng này đã hoàn toàn chọc điên Bối Bối!
"Cháu liều với chú luôn!"
Cảm thấy mình bị khiêu khích, Bối Bối chạy ào ra vòi nước trong sân, vặn vòi ra——
Dùng hai tay vốc nước, bất chấp tất cả hất thẳng về phía Lâm Nhàn!
"Tạt chú này! Tạt chú này!"
Bối Bối trút hết mọi bực dọc, bất mãn tích tụ suốt hai ngày qua.
Thế vẫn chưa đủ hả giận, nhìn thấy đống bát đũa cạnh bồn rửa, Bối Bối liền vung chân đá bay luôn.
Tiếng vỡ "xoảng xoảng" vang lên.
Sau đó.
Lấy cơ thể Bối Bối làm tâm, cẳng chân làm bán kính, nào là xô nước nhỏ, ghế con, chậu rửa mặt xung quanh...
Tất cả đều gặp tai ương, không một thứ nào sống sót!
【Tới công chuyện rồi! Loli nổi loạn đã online! Thế này mới đúng là phong cách ngày thường của Bối Bối chứ!】
【Cuối cùng cũng xả ra được rồi, tôi chỉ sợ Bối Bối nhịn đến phát điên mất, quậy phá một chút cũng tốt.】
【Thế mà tốt á? Nghịch nước thì thôi đi, đừng có phá hoại đồ đạc chứ, cái xô nước tông sắp đổ cả giàn dưa chuột rồi kìa!】
【Thế là nhẹ nhàng lắm rồi, chứ ở nhà, khéo Bối Bối đập luôn cả tivi rồi ấy chứ, thế này vẫn còn ôn hòa chán.】
【Thôi xong thôi xong! Anh chàng buông xuôi đâu phải dạng vừa, sức phá hoại này kinh khủng quá đi!】
【...】
"Sao thế, muốn chơi lễ hội té nước à?"
Lâm Nhàn vừa giơ tay chắn những tia nước bắn tung tóe, vừa cười lớn: "Được thôi, chú chơi với cháu tới bến luôn!"
Nói xong, hắn thuận tay nhấc chiếc xô nhựa màu đỏ dưới chân lên, vung mạnh cánh tay——"Bất ngờ chưa"
Ào——
Gần nửa xô nước tạo thành một đường vòng cung, dội chuẩn xác từ đầu đến chân khiến Bối Bối ướt sũng, lạnh buốt.
Bối Bối lập tức đứng đực mặt ra tại chỗ.
Nước men theo lọn tóc và gò má chảy ròng ròng, chiếc váy nhỏ dính sát vào người, nước nhỏ tong tỏng xuống đất.
Cô bé hé miệng, hai mắt trợn tròn xoe, vẻ mặt ngơ ngác kiểu "tôi là ai, đây là đâu", trông vừa đáng thương lại vừa buồn cười.
【Đậu xanh! Nửa xô nước luôn?! Anh chàng buông xuôi chơi thật đấy à! Quá đáng vừa thôi chứ!】
【Phượng hoàng sa cơ không bằng gà! Lần này công chúa Bối Bối thành chuột lột chính hiệu rồi, đờ cả người ra kìa!】
【Anh chàng buông xuôi làm nghịch tử mấy chục năm rồi, chẳng lẽ lại không trị được đứa nhóc nghịch ngợm mới mấy tuổi đầu sao? Xem mà đã cái nư ghê!】
【Làm tốt lắm! Cái nết này của Bối Bối xấu quá, phải cho cô bé một bài học, thời tiết này cũng chẳng cảm lạnh được đâu.】
【...】
"Tiếp tục đi chứ, sao không chơi nữa?"
Lâm Nhàn xách xô, thong thả đi tới vòi nước bên kia, hứng thêm nửa xô nữa.
Đúng lúc này.
Lão Lâm đẩy cổng bước vào sân, tay xách túi dưa chuột mới hái, vừa ngẩng lên liền ngẩn người:
"Chỗ mày có mưa đấy à?"
Nhìn quần áo hai người ướt sũng, Lão Lâm nghi hoặc ngẩng đầu nhìn lên trời.
"Đang chơi tạt nước đấy bố, bố cũng vào quẩy chung cho vui!"
Lâm Nhàn toe toét cười, xách xô nước hất thẳng về phía Lão Lâm.
Ào——
Lão Lâm không kịp đề phòng, quá nửa người lập tức ướt sũng, túi dưa chuột trên tay suýt chút nữa thì văng mất.
"Cái thằng nghịch tử này!"
Lão Lâm vứt túi dưa chuột xuống, vớ lấy cây chổi ở góc tường: "Tao thấy mày ngứa đòn rồi đấy!"
"Bố! Bình tĩnh! Đang chơi nước thôi mà, bố cáu cái gì?"
Lâm Nhàn vừa nói vừa chạy vòng quanh bàn, thân thủ nhanh nhẹn né đòn của Lão Lâm.
Bối Bối nhìn Lâm Nhàn vừa nãy còn kiêu ngạo vô cùng, giờ lại đang chạy trốn trối chết khắp sân, không nhịn được mím môi cười trộm.
Không ngờ tên xấu xa này cũng có người phải sợ!
【Vãi chưởng, Anh chàng buông xuôi tấn công không phân biệt địch ta à? Đến cả bố ruột cũng không tha?】
【Ha ha ha! Viện binh đã đến chiến trường! Đồng chí Lão Lâm tới đúng lúc lắm!】
【Bối Bối lúc nãy còn ấm ức, giờ thấy Lão Lâm cũng ướt nhẹp, Lâm Nhàn thì bị đuổi đánh, chắc trong lòng hả dạ lại rồi nhỉ.】
【Khắc tinh của Anh chàng buông xuôi xuất hiện rồi! Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn! Thần Thần đi rồi vẫn còn màn "cha từ con hiếu" này!】
【...】
Hai bố con náo loạn một hồi lâu, cuối cùng đều mệt lử, ngồi trên ghế đá trong sân phơi nắng.
Bối Bối kéo một chiếc ghế con, cũng rầu rĩ ngồi xuống bên cạnh, không biết nên làm gì, cũng chẳng dám quậy phá nữa.
Đại Hoàng cũng vẫy đuôi mon men lại gần, cọ cọ người này, ngửi ngửi người kia.
"Bố! Nghỉ tay chút đi."
Lâm Nhàn từ trong nhà mang ra một chiếc máy tính bảng: "Để xem cháu trai cưng của bố đi đâu rồi, nãy giờ con vẫn chưa xem!"
Bấm mở video phát trực tiếp của Thần Thần, màn hình chuyển đến cảnh Lục Minh Triết bước lên xe của cậu bé.
"Đi Kinh Thành cũng tốt, mở mang tầm mắt."
Lão Lâm vuốt chòm râu ướt sũng, hài lòng gật gù: "Gia đình này khá coi trọng việc học hành đấy."
"Cái tên Lục Minh Triết này không dễ tính như con đâu, chưa biết chừng cháu trai bố sắp phải chịu khổ rồi."
Lâm Nhàn tua nhanh video, rất nhanh đã thấy hai người về đến nhà.
Nhìn Thần Thần nịnh hót một tràng khiến Mẹ Lục vui như mở cờ trong bụng, Bối Bối tỏ vẻ đăm chiêu: Chẳng lẽ do mình nói chuyện không lọt tai sao?"Thằng nhóc này dám dìm hàng mình! Thảo nào hôm đó mình cứ hắt hơi liên tục!"
Lâm Nhàn lập tức tóm được "trùm cuối" đứng sau, hóa ra là Thần Thần.
【Cuối cùng cũng phá án! Thần Thần về nhà kiểu gì cũng bị tính sổ cho xem, Anh chàng buông xuôi có bao giờ chịu thiệt đâu】
【Hình như Bối Bối lại đang suy ngẫm rồi, đang âm thầm học lỏm kìa — Hóa ra nịnh nọt mới là đạo sinh tồn sao?】
【Bối Bối âm thầm ghi chép ✓, lần sau đợi lúc ông nội có nhà mới khiêu khích tiếp, độ an toàn năm sao luôn】
【...】
Sau đó, trên màn hình thấy cảnh Thần Thần lấy một cuốn sách rồi mang về phòng đọc.
Video được tua nhanh.
Thần Thần thế mà lại ngồi lì trước bàn học suốt mấy tiếng đồng hồ, giữa chừng gần như chẳng hề nhúc nhích.
Sắc mặt Lâm Nhàn dần thay đổi, hắn đột nhiên đập mạnh xuống bàn đá: "Con phải gọi điện cho Lục Minh Triết mới được! Sao mới đi có một ngày mà đã làm con trai con nhiễm chứng đọc nghiện rồi!"
【??? Đọc nghiện? Đọc sách mà cũng tính là nghiện á? Nói không với tệ nạn mại dâm, cờ bạc và... đọc sách à?】
【《Về chuyện con trai tôi mới đến Kinh Thành một ngày đã chìm đắm vào học tập không thể dứt ra》】
【Phụ huynh nhà người ta: Con cái nghiện game phải làm sao? Anh chàng buông xuôi: Con cái nghiện đọc sách phải làm sao?】
【Thế này thì hỏng thật rồi, bây giờ đã nhiễm chứng đọc nghiện, sau này lên đại học chẳng phải sẽ cắm rễ thâu đêm ở thư viện sao?】
【Bây giờ quản nghiêm thế này, đợi đến lúc Thần Thần lên cấp ba học nội trú, cảm xúc bị đè nén nhất định sẽ bùng nổ, thằng bé sẽ đọc sách bù để trả thù cho xem!】
【...】
"Vớ vẩn! Đọc sách là việc tốt, mày xen vào làm cái gì?"
Lão Lâm nhíu mày, mất nửa ngày trời mới tiêu hóa nổi câu nói kia.
"Đi học đọc sách, tan học đọc sách, nghỉ lễ cũng đọc sách? Thế thì sống còn gì là vui nữa?"
Lâm Nhàn lắc đầu: "Người ta sống trên đời đâu phải chỉ để đọc sách, cứ thế này có mà thành mọt sách mất."
"Xem tiếp đi, mày đừng có phá đám! Thần Thần ngoan ngoãn, tự biết chừng mực!"
Lão Lâm cản Lâm Nhàn lại, tiếp tục nhìn vào màn hình.



