Hơn 7 giờ sáng.
Đồng Đồng ăn xong bữa sáng xa hoa do nhà họ Kim chuẩn bị. Cô bé đặt hai bàn tay nhỏ nhắn ngay ngắn trên đầu gối, ngồi nghiêm chỉnh trong phòng khách, ngẩn người.
"Đồng Đồng, để chú đưa cháu đến trường nhé, ngày đầu tiên nên đi sớm một chút."
Kim Phú Xuyên thấy dáng vẻ khép nép, chân tay lóng ngóng không biết để đâu của Đồng Đồng, nghĩ bụng thà đưa cô bé đến trường sớm còn hơn.
"Dạ!"
Đồng Đồng lí nhí đáp, tuột xuống khỏi ghế sofa rồi đi theo sau Kim Phú Xuyên.
Ra đến cửa.
Tài xế đã lái xe tới, bước xuống cung kính mở cửa.
"Lên xe đi cháu."
Kim Phú Xuyên ưỡn cái bụng bia, ngồi vào trước.
Đồng Đồng dè dặt nhìn quanh nội thất trong xe, rón rén bước lên rồi từ từ ngồi xuống.
Mười mấy phút sau.
Chiếc xe dừng lại bên một con đường rợp bóng cây, phía trước cũng có vài chiếc xe khác đang đỗ.
Đồng Đồng bước xuống xe, nhìn cảnh tượng trước mắt mà bất giác há hốc mồm.
Đây đâu phải trường học? Rõ ràng là một tòa lâu đài mà!
Kiến trúc ở đây cực kỳ độc đáo. Hai bên con đường rộng thênh thang trồng đủ loại hoa cỏ không biết tên, trước cổng còn có bảo vệ mặc đồng phục đứng đón.
Đứa trẻ nào trông cũng rạng rỡ, lộng lẫy hệt như hoàng tử, công chúa nhỏ bước ra từ truyện cổ tích.
Còn cô bé, chẳng khác nào nàng Lọ Lem vô tình đi lạc vào đây.
"Đi thôi, trước đây Bối Bối học mẫu giáo, khu này chú cũng chưa tới bao giờ."
Kim Phú Xuyên gọi điện cho giáo viên mà tổ chương trình đã liên hệ từ trước.
Chẳng mấy chốc.
Một cô giáo mặc váy công sở lịch sự, khí chất tao nhã mỉm cười bước tới đón.
"Chào mừng Đồng Đồng. Chào buổi sáng, anh Kim."
Cô giáo tươi cười chào hỏi: "Tôi là giáo viên chủ nhiệm lớp một. Tổ chương trình đã dặn dò rồi, Đồng Đồng cứ đi theo tôi là được."
"Em... chào cô ạ..."
Đồng Đồng rụt rè chào.
Kim Phú Xuyên gật đầu: "Vậy tôi về đây, có việc gì cô cứ gọi cho tôi nhé."
Cái nghèo đã hạn chế trí tưởng tượng của tôi, đây rõ ràng là khu du lịch 5A mà! Học phí một năm chắc phải bảy con số nhỉ?
Trường xịn thật đấy, phân hiệu của Hogwarts à? Sau này con tôi mà được vào đây học thì tốt biết mấy.
……]
7 giờ 25 phút sáng.
Vương Tăng Dân dắt xe máy điện ra, chuẩn bị đưa Vân Hạo đi học.
"Chú ơi, cháu không có mũ bảo hiểm. Đi xe là cả hai người đều phải đội mũ đấy ạ."
Vân Hạo nhìn chiếc xe máy điện, nhất quyết không chịu leo lên.
"Ây da, chú để quên trên nhà rồi, để chú lên lấy."
Vương Tăng Dân ngượng ngùng gạt chân chống xe, chạy lên nhà lấy chiếc mũ bảo hiểm của vợ xuống.
Nhịp sống ở thành phố tuyến ba không hối hả như thủ đô, trên đường có không ít những chiếc xe máy điện nhỏ thong dong chạy qua lại.
Chẳng mấy chốc, hai chú cháu đã đến trước cổng trường.
"Vân Hạo, cặp sách có nặng không, để chú xách hộ cho nhé?"
Vương Tăng Dân chỉ vào chiếc cặp của Vân Hạo.
"Cháu cảm ơn chú, không cần đâu ạ, trọng lượng vẫn nằm trong phạm vi chịu đựng hợp lý của cháu."
Vân Hạo lễ phép lắc đầu, bước vào trong trường.
"Được rồi, cô giáo đứng đằng kia là người phụ trách đón cháu đấy, có chuyện gì thì gọi điện cho chú nhé."
Vương Tăng Dân giao Vân Hạo cho cô giáo, lúc này mới xem như thở phào nhẹ nhõm.Vân Hạo gật đầu, cất tiếng: "Cháu chào chú ạ," rồi đi theo cô giáo.
[An toàn là trên hết, Vân Hạo nguyên tắc thế là chuẩn rồi!
Nhịp sống và môi trường giáo dục bên này không quá áp lực, để xem có giúp Vân Hạo thả lỏng hơn, chịu chơi đùa với các bạn mới không.
……]
7 giờ 30 phút sáng.
Lục Minh Triết dẫn Thần Thần bước ra khỏi khu tập thể cũ kỹ chật hẹp, tiến ra đường lớn.
"Oa! Đường phố Kinh Thành rộng thật đấy! Xe cộ đông đúc quá!"
Thần Thần nhìn đường phố xe cộ tấp nập, không khỏi xuýt xoa.
"Kinh Thành mà, bao nhiêu tài nguyên tốt đều tập trung ở đây cả! Cháu vẫn còn cơ hội đấy, cố gắng học hành cho tử tế, phấn đấu thi vào một trường điểm nhé."
Lục Minh Triết đẩy gọng kính, khẽ mỉm cười.
"Vâng ạ, sau này cháu cũng sẽ mua nhà ở đây."
Thần Thần thầm bĩu môi trong lòng: Nhưng cháu sẽ không mua cái nhà bé tí như của chú đâu.
"Cháu thấy chưa, chếch phía đối diện chính là trường của Vân Hạo đấy. Đừng thấy cổng trường nhỏ mà coi thường, bao nhiêu người chen chúc sứt đầu mẻ trán cũng chẳng vào nổi đâu!"
Lục Minh Triết chỉ tay về phía ngôi trường bên kia đường: "Đội ngũ giáo viên, môi trường học tập, cho đến cả bạn học xung quanh ở đây đều là hàng tuyển trăm người có một đấy!"
"Oa! Đỉnh quá đi ạ!"
Thần Thần tung hứng rất đúng lúc, khiến Lục Minh Triết vô cùng đắc ý.
Vừa trò chuyện, hai người vừa dừng lại chờ đèn xanh ở một ngã tư.
Ngay bên cạnh, một bà cụ tóc bạc phơ đang nheo mắt, cố gắng nhìn sang bên kia đường.
"Cháu ơi, làm phiền cháu một chút nhé."
Bà cụ khẽ chạm vào tay Thần Thần: "Cháu nhìn giúp bà bên kia đường..."
"Bà ơi! Bà muốn qua đường đúng không ạ?"
Hai mắt Thần Thần sáng rỡ, cô bé ưỡn ngực tự hào: "Sắp đèn xanh rồi, để cháu dắt bà qua nhé."
Cô bé thường xuyên được học trong sách giáo khoa bài học dắt người già qua đường, nhưng ở quê chẳng có cơ hội thực hành, lần này coi như toại nguyện rồi!
"Cháu ơi, bà..."
Bà cụ lại chỉ tay sang bên kia đường.
"Bà đừng khách sáo! Đây là việc cháu nên làm mà! Đi được rồi bà ơi!"
Thấy đèn xanh vừa bật sáng, Thần Thần vội vàng đỡ lấy cánh tay bà cụ, miệng còn luôn lẩm bẩm: "Bà cẩn thận dưới chân nhé, đừng đi vội ạ!"
Lục Minh Triết đứng bên cạnh nhìn mà cạn lời, nhưng vì đang vướng máy quay phát sóng trực tiếp nên hắn cũng không tiện ngăn cản, đành lẽo đẽo đi theo qua đường.
[Thần Thần nhiệt tình quá, thời buổi này nhiều người chẳng dám dìu người già qua đường nữa đâu, đúng là trẻ con vẫn lương thiện nhất.
Khoan đã, sao tôi cứ có cảm giác bà cụ có điều muốn nói, nhưng lại bị sự "nhiệt tình" của Thần Thần cắt ngang mất rồi nhỉ?
Sang đến bên kia đường, Thần Thần nở nụ cười mãn nguyện: "Bà ơi, đến nơi rồi ạ!"
Bà cụ nheo mắt nhìn biển hiệu của cửa hàng: "Ây dà! Bà có qua bên này đâu, bà muốn sang góc chếch bên kia cơ mà."
"Dạ?"
Nụ cười trên môi Thần Thần lập tức cứng đờ.
"Cái con bé này, bà đi tiệm thuốc, đáng lẽ phải qua con đường bên kia cơ."
Bà cụ vừa bực vừa buồn cười, chỉ tay về hướng chếch đối diện: "Bên kia mới là tiệm thuốc đúng không cháu?"
"Dạ... đúng là có một tiệm thuốc ạ, để cháu dắt bà qua đó!"
Thần Thần ngượng ngùng gãi đầu, chuẩn bị dắt bà cụ đi ngược trở lại.
"Khụ khụ, sắp đến giờ vào lớp rồi, cô giáo đang đợi cháu đấy!"Lục Minh Triết đứng bên cạnh nhắc nhở.
"Cháu đi học đi, bà tự qua được, cảm ơn cháu nhé."
Bà cụ rất lịch sự, cảm ơn xong liền chậm rãi đi sang phía bên kia đường.
Hahaha, ép bà cụ qua đường, làm việc tốt kiểu này hơi quá đà rồi đấy!
Làm việc tốt không cần để lại tên, nhưng nhất định phải hỏi cho rõ ràng nha. Pha "giúp người làm niềm vui" đầu tiên của Thần Thần ở Kinh Thành đã kết thúc bằng một sự cố dở khóc dở cười!
Bên này người ta nhập học luôn rồi, sao Bối Bối vẫn chưa dậy nhỉ? Không phải đói lả người rồi chứ?
Hơn 9 giờ sáng.
Tại phòng livestream thứ tư.
Bối Bối ngủ một giấc cực kỳ say, có lẽ do hôm qua bị hành hạ thê thảm quá nên cả thể xác lẫn tinh thần đều rã rời.
Mãi đến khi mặt trời đã lên cao — cô bé mới mơ màng tỉnh giấc.
"Ưm?"
Bối Bối dụi mắt ngồi dậy, khung cảnh xa lạ xung quanh khiến cô bé ngẩn người mất vài giây.
Ọt ọt~
Cái bụng lại phản chủ réo lên mấy tiếng, cơn đói lại tiếp tục ập đến.



