[Dịch] Cư Dân Mạng Mắng Ta Là Phế Vật, Ta Khen Hắn Quả Nhiên Biết Nhìn Người

/

Chương 182: Không vấn đề gì, một người cũng không thể thiếu

Chương 182: Không vấn đề gì, một người cũng không thể thiếu

[Dịch] Cư Dân Mạng Mắng Ta Là Phế Vật, Ta Khen Hắn Quả Nhiên Biết Nhìn Người

Vân Thượng Đại Thúc

7.566 chữ

14-06-2026

"Khói lửa ngập trời tuyết" tặng Khinh khí cầu x1.

"Khói lửa ngập trời tuyết": Anh chàng buông xuôi, anh nói xem những đạo lý ngày xưa thầy cô dạy, có cái nào giờ không còn theo kịp thời đại nữa rồi?

"Hồi xưa thầy cô dạy, mình nói 'xin lỗi' trước, người ta sẽ bảo 'không có chi'."

Lâm Nhàn cắn một miếng dưa hấu rõ to, nước dưa bắn cả lên mặt: "Còn bây giờ á, thấy anh 'không có ô dù', thì tôi đành 'xin lỗi' anh vậy!"

Cái miệng của Anh chàng buông xuôi vẫn sắc bén thật, ngày xưa "không có chi" là tha thứ cho người khác, bây giờ "không có ô dù" là tự mình xui xẻo.

Thực tế phũ phàng quá, người bình thường sống đúng là khó khăn, thời buổi này không có quan hệ thì làm gì cũng khó.

"Nửa điểm tan làm" tặng Siêu xe x1.

"Nửa điểm tan làm": Bớt lan truyền năng lượng tiêu cực đi, số dư thẻ ngân hàng của tôi có tám chữ số, sao tôi chưa từng gặp mấy chuyện như anh nói nhỉ!

"Ái chà, tám chữ số thì ghê gớm lắm chắc? Thẻ ngân hàng của tôi mười sáu chữ số còn chưa thèm lên tiếng đây này!"

Lâm Nhàn đốp chát lại còn đanh thép hơn.

666, ổng đang nói số in trên thẻ ngân hàng đúng không, hình như của tôi cũng mười sáu chữ số.

Tôi cạn lời với ngân hàng luôn, lần nào đi rút tiền cũng báo số dư không đủ, không có tiền thì mở ngân hàng làm cái quái gì?

"Tần thị Hoa Minh Nguyệt" tặng Trực thăng x1.

"Tần thị Hoa Minh Nguyệt": Tôi mới vào công ty, nghiệp vụ chưa quen, sếp cứ chửi suốt thì phải làm sao hả anh?

"Câu này của người anh em làm tôi đồng cảm sâu sắc đấy. Hồi tôi còn đi làm, cũng từng gặp một lão sếp tính tình nóng nảy, ba ngày hai bữa lại lôi tôi ra chửi."

Lâm Nhàn chân thành khuyên nhủ: "Tôi nghĩ chúng ta không thể cứ đổ lỗi cho người khác, mà phải tự kiểm điểm lại bản thân, xem có phải mình vẫn chưa đủ mạnh hay không."

"Tần thị Hoa Minh Nguyệt": Tôi mới đến chưa quen việc là bình thường mà? Thế Anh chàng buông xuôi cứ nhịn mãi à?

"Dĩ nhiên là không rồi, chỉ có bọn Nhật lùn mới làm nhẫn giả (người biết nhẫn nhịn) thôi! Từ lúc đó, tôi đã ngày đêm khổ luyện không ngừng nghỉ suốt hơn nửa năm trời!"

Vẻ mặt Lâm Nhàn cực kỳ nghiêm túc, nhìn là đủ biết những ngày tháng đó vất vả đến nhường nào.

"Tần thị Hoa Minh Nguyệt": Không ngờ Anh chàng buông xuôi cũng có lúc truyền cảm hứng như vậy, thế sau đó thì sao? Anh vươn lên top 1 công ty luôn à?

"Không phải! Nửa năm sau, lão sếp rốt cuộc cũng chửi không lại tôi nữa! Thấy mặt tôi là ổng phải đi đường vòng!"

Lâm Nhàn nghiến răng nghiến lợi nói.

Đệch! Cười chết tôi mất! Cái tư duy trừu tượng này, tôi cứ tưởng ổng khổ luyện kỹ năng làm việc, ai dè đi khổ luyện chửi nhau ạ!

Lối đi mới chốn công sở: Đánh không lại thì gia nhập, chửi không lại thì luyện!

......]

"Năm trăm năm hồi ức" tặng Siêu xe x1.

"Năm trăm năm hồi ức": Đồ cặn bã, thằng khốn nạn, thế mà còn dám livestream, lại còn thu phí nối máy nữa! Phỉ nhổ!

"Cảm ơn siêu xe của anti-fan nhé, bái bai."

Lâm Nhàn hờ hững cảm ơn một câu rồi ngắt máy luôn.

Tiếp đó lại có thêm vài anti-fan ném quà để đòi nối máy, nhưng đều bị Lâm Nhàn dập máy ngay lập tức. Hắn chẳng sứt mẻ miếng thịt nào mà lại kiếm được một mớ tiền đầy túi.

Xử lý xong miếng dưa hấu, Lâm Nhàn cũng cảm thấy no bụng, liền tắt tính năng nối máy rồi dắt Đại Hoàng ra ngoài đi dạo.Lâm Nhàn ngồi tọt lên chiếc xe lắc, Đại Hoàng thuần thục chui đầu vào dây kéo. Thế là một người một chó cứ thong thả đi dạo quanh làng.

Đi tới đầu phố phía trước, dưới chân tường là một hàng các cụ ông cụ bà trong làng đang ngồi hóng mát. Trông họ như những dây dưa héo úa dưới nắng, nhưng lại toát lên vẻ yên bình lắng đọng của năm tháng.

"Tiểu Nhàn lại dắt chó đi dạo đấy à!"

Trương gia gia nheo mắt, nở nụ cười sún mất chiếc răng cửa.

"Con Đại Hoàng này cừ thật đấy, kéo xe còn hăng hơn cả đám thanh niên!"

Lý gia gia gõ gõ tẩu thuốc, cười nói thêm.

"Tất nhiên rồi, Đại Hoàng nhà cháu nổi tiếng thông minh mà lị!"

Lâm Nhàn ngồi trên xe, uể oải vẫy tay chào, khiến các cụ già cười ồ lên vui vẻ.

Đúng lúc này.

Bà Vương ngồi ở góc ngoài cùng run rẩy giơ tay lên, vẫy vẫy Lâm Nhàn:

"Tiểu Nhàn à, qua đây, qua đây ngồi chơi với bà một lát."

Đại Hoàng ngoan ngoãn dừng bước.

"Sao thế bà Vương, lại định giới thiệu bạn gái cho cháu đấy à?"

Lâm Nhàn bước xuống xe, ngồi phịch xuống chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh.

[Đúng chuẩn năm tháng tĩnh lặng luôn! Ánh nắng, người già, chó, thiếu niên, sự kết hợp hoàn hảo!

Anh chàng buông xuôi dẻo miệng thật đấy, mỗi lần tôi đi ngang qua cổng làng, thấy nhiều người già tụ tập là toàn phải giả vờ cúi đầu bấm điện thoại, chỉ sợ các cụ bắt chuyện.

...]

"Lần trước cháu quay trúng bà, con trai bà nhìn thấy trên tivi, thế là hai hôm sau nó dẫn ngay cháu nội về thăm bà đấy..."

Bà Vương cười tít mắt, nếp nhăn xô cả vào nhau: "Ôi dào, làm bà vui ơi là vui..."

"Thế ạ, chuyện tốt quá rồi còn gì! Phải thường xuyên về thăm nhà chứ!"

Lâm Nhàn cũng toét miệng cười theo.

"Thế cháu có thể quay hết mấy cái thân già này lên tivi được không, để bọn trẻ nhìn thấy."

"Để chúng nó biết xương cốt mấy ông bà già này vẫn còn cứng cáp, vẫn ra trước cửa ngồi phơi nắng được... thế là đủ rồi!"

Bà Vương chỉ vào hàng người già bên cạnh: "Không về được cũng chẳng sao, coi như... coi như báo bình an cho chúng nó yên tâm!"

Nụ cười cợt nhả trên mặt Lâm Nhàn lập tức cứng đờ.

Hắn nhìn ánh mắt tha thiết của bà Vương, rồi lại lướt qua những gương mặt già nua đầy hy vọng đang ngồi dưới chân tường kia.

Những cụ già ở đây, rất nhiều người vẫn chỉ dùng loại điện thoại phổ thông.

Họ không biết lên mạng, không biết gọi video, càng chẳng hiểu livestream là cái gì, cứ nghĩ Lâm Nhàn đang quay phim lên tivi.

"Không thành vấn đề, một người cũng không thể thiếu, chúng ta làm một màn lên sóng tập thể luôn nhé."

Lâm Nhàn vỗ tay đứng dậy, sắp xếp mọi người ngồi thành một hàng ngang để không ai bị che khuất.

[Phá vỡ phòng tuyến cảm xúc rồi! Tự nhiên nhớ tới người bà ở quê của mình, có lẽ bà cũng đang ngồi ở đầu làng ngóng tôi về như thế này!

Có lẽ đây chính là lý do thực sự khiến những người con xa xứ luôn đau đáu nhớ thương và muốn trở về quê hương, bởi vì ở đó vẫn còn những con người này chờ đợi.

...]

Lâm Nhàn cầm chắc điện thoại, chậm rãi và nghiêm túc lướt camera qua từng người.

Trương gia gia vội vàng mím môi che đi chỗ răng cửa bị rụng, cố gắng ưỡn thẳng cái lưng còng;

Lý gia gia cuống quýt giấu tẩu thuốc ra sau lưng, toét miệng cười thật thà chất phác;Bà Triệu hồi hộp vuốt lại mái tóc mai hoa râm, lóng ngóng vẫy tay trước ống kính;

Ông Tôn vốn đang ngủ gật, bị người bên cạnh lay tỉnh, mắt nhắm mắt mở giơ tay tạo dáng chữ V "Yeah" trước ống kính...

Những gương mặt in hằn vết sương gió, vừa hồi hộp lại tràn ngập mong chờ, dưới ánh mặt trời, được thu trọn rõ nét vào chiếc màn hình điện thoại nhỏ bé.

Y như hồi trẻ đi chụp ảnh vậy, ai cũng muốn mặc bộ quần áo đẹp nhất, sửa soạn sao cho tươm tất nhất.

"Đang quay rồi đây ạ! Mọi người tươi tắn lên nào! Ông Lý ơi, ông đừng giấu tẩu thuốc đi, cứ để thế mới tự nhiên! Bà Triệu ơi, bà cười tươi lên tí nữa đi, đẹp lão lắm ạ! Ông Tôn... 'Yeah' chuẩn đấy!"

Lâm Nhàn vừa quay vừa nói lớn: "Mọi người cứ nói vào điện thoại đi, con cháu làm ăn xa ở ngoài kia là nghe thấy hết đấy!"

[Anh chàng buông xuôi biến hình thành đạo diễn hiện trường trong một nốt nhạc! Chỉ đạo các diễn viên gạo cội đâu ra đấy luôn!

Các cụ chắc nhớ con cháu ở xa lắm, chỉ là sợ làm phiền nên mới không dám gọi điện, muốn nhờ cách này để người thân nhìn thấy mình đây mà.

Đây mới là ý nghĩa thực sự của việc quay phim chụp ảnh chứ, ghi lại dáng vẻ của người thân, thế này mới đúng là ghi lại cuộc sống!

Quay xong một vòng, nét mặt các cụ đã thoải mái hơn nhiều, lại xúm xít vây quanh hắn lần nữa.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!