[Dịch] Cư Dân Mạng Mắng Ta Là Phế Vật, Ta Khen Hắn Quả Nhiên Biết Nhìn Người

/

Chương 166: Vừa mở miệng đã đòi đối tượng xem mắt 50 vạn

Chương 166: Vừa mở miệng đã đòi đối tượng xem mắt 50 vạn

[Dịch] Cư Dân Mạng Mắng Ta Là Phế Vật, Ta Khen Hắn Quả Nhiên Biết Nhìn Người

Vân Thượng Đại Thúc

9.702 chữ

14-06-2026

Lâm Nhàn cất gọn chiếc xe điện, vừa đi đến cổng khu chung cư thì đúng lúc gặp cô gái bước ra.

"Hi, ra công viên đi dạo chút không? Vừa tản bộ vừa ngắm hoa, lãng mạn lắm đấy!"

Lâm Nhàn mỉm cười, rảo bước tiến lại gần đón cô nàng.

Cô gái chẳng thèm nhấc mí mắt, cằm hơi hếch lên, cứ như không nghe thấy gì. Cô giẫm đôi giày cao gót lộc cộc, đi vòng qua người hắn rồi đi thẳng.

Lâm Nhàn cũng chẳng bực mình. Hắn đút hai tay vào túi quần, thong thả đi lùi lại nửa bước bám theo sau, trông hệt như một gã hướng dẫn viên đang đi dạo.

"Thời tiết đẹp ghê", "Hoa nở rồi này", "Gió hiu hiu mát mẻ thật"...

Lâm Nhàn cứ lải nhải câu được câu chăng, cũng chẳng thèm quan tâm xem có ai đáp lời mình hay không.

Công viên nằm ngay phía đối diện.

Cô gái chọn một chiếc ghế dài dễ thấy rồi ngồi xuống, móc điện thoại ra tự lướt, coi Lâm Nhàn như không khí.

"Ây da, cấn mông quá!"

Lâm Nhàn nhíu mày nhích mông, móc từ trong túi ra một chiếc chìa khóa xe Bentley sáng loáng có khắc chữ B.

Cạch!

Lâm Nhàn chẳng thèm nhìn, tiện tay ném luôn lên mặt ghế ngay giữa hai người.

Ánh mắt cô gái như bị nam châm hút chặt, dính dấp lấy cái logo sáng loáng kia.

"Anh làm nghề gì thế?"

Cuối cùng cô gái cũng chịu nâng mí mắt lên, giọng điệu mang theo chút tò mò.

"Tôi làm cái này."

Lâm Nhàn hơi đắc ý, mười ngón tay lơ lửng giữa không trung, làm động tác gõ lạch cạch.

Cô gái hơi nhướn mày, ánh mắt sáng rực lên: "Anh là nghệ sĩ piano à?"

"Không phải, tôi là người gõ bàn phím, giang hồ hay gọi là anh hùng bàn phím!"

Lâm Nhàn dừng màn "biểu diễn", thong thả lắc đầu.

【Cái chìa khóa xe kia là thật hay giả thế? Anh chàng buông xuôi đâu có lái Bentley, không khéo là mô hình đồ chơi cũng nên?】

【Lầu trên là fan mới đúng không, trước đó chưa xem cảnh Anh chàng buông xuôi đi xe điện à? Đệt mợ, đấy là chìa khóa xe điện đó!】

【Phụt —— Thần mẹ nó anh hùng bàn phím, pha mô tả nghề nghiệp xuất sắc nhất năm! Anh chàng buông xuôi đúng là biết cách tự giới thiệu bản thân!】

【Cô gái vốn tưởng vớ được đại gia đánh piano, ai ngờ lại là một thằng điểu ti gõ bàn phím.】

【...】

Sự mong đợi trên mặt cô gái lập tức đông cứng lại, khóe miệng giật giật: "Ồ, vậy là chỉ ở nhà chơi game thôi à?"

"Cũng không hẳn là chỉ chơi game, tôi còn đang quản lý một đội ngũ hàng trăm người, bên trong toàn nhân tài xuất chúng, từ luật sư, giáo sư cho đến doanh nhân... tinh anh của đủ mọi ngành nghề đều có mặt."

Lâm Nhàn dường như chẳng hề để tâm đến ánh mắt khinh bỉ của cô gái, vẫn cười hì hì đáp lời.

Đôi mắt cô gái lại sáng rực lên lần nữa, mang theo sự ngạc nhiên xen lẫn vui mừng khó tin:

"Đáng ghét! Cứ thích trêu người ta, anh mở công ty gì thế?"

Thân hình cô gái bất giác nghiêng về phía trước, giọng điệu lập tức mềm mỏng đi tám tông.

Lâm Nhàn vẫn giữ vẻ mặt bình thản, dõng dạc nói: "Tôi là quần chủ."

Cô gái như bị kéo tuột từ chín tầng mây xuống vũng bùn xấu hổ. Cô nàng đột ngột đứng phắt dậy, chỉ thẳng mặt Lâm Nhàn: "Anh! Đồ thần kinh!"

Nói xong liền quay ngoắt bỏ đi!

【Vừa mới "Cứ thích trêu người ta", giây tiếp theo đã "Đồ thần kinh", em gái này không bị đa nhân cách đấy chứ, lật mặt nhanh quá đi mất!】

【Anh chàng buông xuôi quả là biết cách lăng xê bản thân, đúng chuẩn bậc thầy văn học phế thoại! Nghe thì sặc mùi lừa đảo, nhưng ngẫm kỹ lại đệt mợ nó hoàn toàn là sự thật!】

【Học được rồi! Ngày mai đi phỏng vấn tôi cũng sẽ nói: Bản thân có ba năm kinh nghiệm quản lý đội ngũ 500 người.】

【Ai mà chẳng từng làm quần chủ chứ! Cái nhóm của tôi ngoài ảnh nóng ra thì chẳng có cái vẹo gì, ba bữa nửa tháng lại bị khóa!】

【Đừng đùa, quần chủ của mấy cái "nhóm cao cấp" thực sự cũng có chút tài nguyên đấy... Nhưng em gái này rõ ràng là nghĩ lệch đi đâu rồi.】【...】

"Này, đợi chút!"

Lâm Nhàn vội vàng lên tiếng, cúi người xách chiếc túi ni lông bị vứt lăn lóc dưới chân lên: "Vẫn chưa tặng quà cho cô mà!"

Cô gái dừng bước, quay đầu lại đầy nghi ngờ.

Ánh mắt dừng trên chiếc túi tồi tàn, vẻ mặt cô nàng lộ rõ vẻ chê bai không thèm che giấu: "Cái gì thế này? Định sỉ nhục ai đấy?"

"Túi xách Hermès mẫu mới nhất đấy!"

Lâm Nhàn thong thả mở miệng túi ni lông, để lộ logo hình chữ H.

Cô gái ngẩn người, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa chiếc hộp và mặt Lâm Nhàn, trong đầu chợt lóe lên hình ảnh chiếc chìa khóa Bentley lúc nãy.

"Sau này anh có nói thì nói một lèo cho xong đi, không người ta lại hiểu lầm. Cái này... là hàng thật à?"

Cô nàng ngập ngừng sờ thử chất liệu túi, lên tiếng xác nhận lại.

Lâm Nhàn toét miệng cười: "Hàng fake cao cấp đấy!"

"Anh đúng là có bệnh, không có tiền thì bày đặt làm màu cái gì!"

Nụ cười trên mặt cô nàng lại cứng đờ, thẳng tay đẩy chiếc túi trả về.

Lâm Nhàn đưa tay đón lấy, trên mặt vẫn giữ nụ cười gợi đòn: "Đừng nóng, đùa cô thôi, sao tôi có thể tặng cô hàng fake được!"

???

Rốt cuộc là thật hay giả đây?

Đầu óc cô nàng như ngừng hoạt động, cứ thế nhìn chằm chằm Lâm Nhàn mà không thốt nên lời.

"Cái túi ni lông này mới là quà tặng cô. Vừa chắc chắn, bền bỉ, lại bảo vệ môi trường, cực kỳ hợp với khí chất của cô luôn!"

Lâm Nhàn lấy chiếc túi Hermès ra, rồi chìa cái túi ni lông về phía cô nàng.

【Cái túi ni lông mới là quà tặng cô!!! Đệt mợ tôi cười sặc mất thôi!】

【"Rất hợp với khí chất của cô" = "Cô cũng giống cái túi ni lông, rõ giỏi làm màu"! Anh chàng buông xuôi chửi người thâm thúy vãi!】

【Lật kèo ba nháy liên tiếp! Hermès -> Hàng fake -> Hàng thật -> Túi ni lông! CPU của em gái cháy khét lẹt rồi!】

【Độ kịch tính này ăn đứt mấy bộ phim truyền hình trong nước! Anh chàng buông xuôi quá rành mô-típ sảng văn: dìm trước nâng sau, rồi lại dìm lại nâng, cuối cùng tung đòn chí mạng!】

【...】

"Anh... anh..."

Mặt cô nàng lúc đỏ lúc trắng, tức đến mức toàn thân run lẩy bẩy, chỉ vào chiếc chìa khóa Bentley trên ghế: "Nói cái này đi, là của anh thật à?"

Lâm Nhàn gật đầu, vẻ mặt vô cùng thản nhiên: "Của tôi mà!"

"Anh! Anh thề đi!"

Cô nàng hoàn toàn không tin, chỉ thẳng vào chiếc chìa khóa: "Thề rằng đây chính là đồ của anh! Không phải đi thuê hay đi mượn! Là tài sản cá nhân của anh!"

"Tôi thề, đây chính là của tôi, thuộc sở hữu cá nhân, không mượn cũng không thuê!"

Lâm Nhàn bình thản giơ ba ngón tay lên: "Nếu có nửa lời gian dối, trời đánh thánh đâm!"

Đến nước này, cô nàng lại do dự, không thể xác định nổi rốt cuộc tên này là người có tiền hay là kẻ thần kinh.

"Nói thẳng luôn cho nhanh, muốn cưới tôi thì tiền sính lễ là 50 vạn! Một xu cũng không được thiếu!"

Cô nàng cũng chẳng thèm quan tâm Lâm Nhàn rốt cuộc có tiền thật hay không nữa, tóm lại cứ xì tiền ra cho cô ta là được.

"Không thành vấn đề! 66 vạn đi, lục lục đại thuận!"

Lâm Nhàn vẫn giữ vẻ mặt như thường, nhưng sâu trong đáy mắt lại lóe lên một tia bỡn cợt.

【Đệt! Tôi cũng hơi lú rồi đấy, rốt cuộc câu nào của Anh chàng buông xuôi là thật, câu nào là giả thế? Người giàu của Schrödinger à?】

【Dù sao thì tính đến thời điểm hiện tại, những gì Anh chàng buông xuôi nói đều là thật, chỉ là không giống như những gì cô ta nghĩ thôi.】

【66 vạn? Anh chàng buông xuôi ơi tỉnh lại đi! Bị ả ta dắt mũi rồi à???】

【Vốn dĩ còn trông chờ Anh chàng buông xuôi ép giá tiền sính lễ xuống, ai ngờ loay hoay một hồi lại tự đào hố chôn mình, nhổ toẹt!】

【Hét giá 1000 tệ với khách hàng vãng lai đã đủ ác rồi, không ngờ với đối tượng xem mắt lại mở miệng đòi tận 50 vạn! Đúng là muốn tìm vé cơm dài hạn mà!】【……】

Cô gái hồ nghi đánh giá Lâm Nhàn, cứ thấy sai sai ở đâu đó.

"Nói suông thì ai tin! Xe anh đỗ ở đâu? Lái xe đưa tôi đi lượn một vòng xem nào!"

Cô gái quyết định đi xem xe trước. Lòng người khó đoán, chứ xe cộ thì làm sao lừa người được.

"Đi thôi, ngay ngoài cửa kia kìa!"

Lâm Nhàn dẫn cô gái ra cửa, bấm "tít" một tiếng, mở khóa chiếc xe điện.

Nhìn chiếc xe điện hai bánh trước mắt, cô gái hít sâu mấy hơi, trừng mắt lườm Lâm Nhàn một cái rõ ác.

Cô ta chẳng thèm nói nửa lời, quay đầu bỏ đi thẳng một nước.

"Này! Có quay lại ăn trưa không đấy?"

Lâm Nhàn nhìn theo bóng lưng cô ta, huýt sáo một tiếng, rồi nhún vai dang tay với ống kính:

"Anh em thấy chưa? Xem mắt giống y như mở hộp mù vậy, tỷ lệ mở trúng hàng hiếm khéo còn cao hơn cả tỷ lệ tìm được tình yêu đích thực."

Lâm Nhàn ném phịch cái túi vào giỏ xe: "Buổi xem mắt hôm nay kết thúc, lỗ mất một cái túi ni lông, cũng tạm được!"

【Chiến thần túi ni lông! Chỉ tốn một cái túi ni lông đã thử ra ngay bản chất của đối phương!】

【Cao tay! Quá là cao tay! Tự mình độn giá, đẩy kỳ vọng của đối phương lên tận nóc, trực tiếp sàng lọc luôn mấy người không phải là kẻ ngốc!】

【666, đến một cốc trà sữa cũng chẳng tốn, phải học tập Anh chàng buông xuôi thôi, đúng là tấm gương sáng cho anh em chúng ta!】

【Học mót được rồi, giờ tôi đi đặt làm cái bật lửa hình chìa khóa Ferrari ngay đây, lần sau đi xem mắt phải thử mới được.】

【……】

Lâm Nhàn vừa mở kết nối mic trong phòng livestream, lập tức có người xem ném quà tặng.

"Góc độ..." tặng Du thuyền sang trọng x1

"Góc độ...": Anh chàng buông xuôi ơi, con số 660.000 lúc cuối của anh là có ý gì thế? Sao tự dưng lại tự độn giá lên vậy? Bị kích động thật à?

"Tự độn giá thì sao chứ? Tôi thèm quan tâm cô ta đòi bao nhiêu tiền sính lễ chắc! Năm trăm nghìn cũng được, một triệu cũng xong..."

Lâm Nhàn bá đạo phất tay: "Dù sao tôi cũng có cưới đâu! Cô ta đòi giá càng chát, thì tỷ lệ lừa được kẻ ngốc càng thấp!"

【Cao tay thật đấy, chiêu này gọi là bổng sát! Đỉnh của chóp!】

【Muốn kẻ đó diệt vong, trước tiên phải khiến kẻ đó điên cuồng! Cứ để cô ta làm mình làm mẩy đi, lỡ mà gặp phải anh nào cứng đầu rước về thật thì xin khóa chặt hai người lại, chúc phúc trọn đời!】

【Pha xử lý ngược, giằng co cực hạn! Đề nghị đưa ngay vào làm giáo trình mẫu của Liên minh chống sính lễ!】

【Về nhà biết ăn nói thế nào với Bà Hồ đây, tôi hóng cảnh này hơn nè.】

【……】

"Còn một việc nữa, nhất định phải làm."

Lâm Nhàn nở nụ cười bí hiểm trước ống kính, quay đầu xe điện phóng đi mất.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!