Lời còn chưa dứt, Hoắc Bình đã giơ tay ngăn lại, ra hiệu cho hắn không cần nói tiếp, rồi nhìn Chu Thanh bảo: “Chu tiểu hữu, mời.”
Chu Thanh đón lấy ánh mắt của ông, chậm rãi gật đầu: “Vãn bối tuân mệnh.”
Hoắc Bình khẽ cười một tiếng, không nói thêm lời nào, xoay người dẫn đường về hướng tinh chu hạ cánh.
Chu Thanh vội vàng bước theo, Bùi Trọng bất đắc dĩ cũng chỉ đành lẳng lặng đi theo phía sau.




