Trên mặt biển, Chu Thanh cắm đầu bay vút đi, theo sau là một con lừa đen mõm trắng đang ung dung bám gót.
Hắn tăng tốc, Hắc Lừa cũng tăng tốc; hắn chậm lại, nó cũng chậm theo. Cả hai luôn duy trì khoảng cách chừng ba bốn trượng, không xa không gần, dính chặt lấy nhau tựa như bị buộc chung một sợi dây thừng vậy.
Chu Thanh rốt cuộc không nhịn nổi nữa, bèn dừng bước, xoay người lại: “Ta nói này, con lừa nhà ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?”
“Đã bảo lão tử không phải là lừa!” Hai tai Hắc Lừa thoắt cái dựng đứng lên, cái mõm trắng ngoác tới tận mang tai để lộ hàm răng trắng ởn. Bốn vó của nó đạp mạnh một cái, lao thẳng về phía hắn.




