Đợi Chu Thanh thu thập xong xác thú quay lại, liền chắp tay với hắn: "Vậy chúng ta không làm phiền nữa, sau này hữu duyên tái ngộ."
Liệt Quân ngẩn ra.
Cứu mạng hắn, thế mà chỉ lấy chút thịt vụn vô dụng này rồi đi luôn sao?
Hắn vội vàng đưa tay ngăn lại: "Chu huynh khoan đã. Huynh cứu mạng ta, nay cứ thế mà đi, mặt mũi Liệt Quân ta biết để vào đâu. Hãy theo ta về Liệt gia một chuyến, để ta làm tròn đạo chủ nhà."




