Hơi thở dần trở nên đều đặn mà miên man.
Mạc Hành Giản ngồi trên ghế, lắng nghe tiếng thở đều đều ấy, nếp cười nơi khóe miệng mãi không phai đi.
Ông không dám cử động, sợ lúc đứng dậy chân ghế cọ xuống nền nhà phát ra chút âm thanh sẽ làm hắn giật mình tỉnh giấc.
Ánh sáng lọt qua khung cửa sổ từ vàng nhạt chậm rãi chuyển sang đỏ cam, rọi lên đầu gối ông, rồi lại lặng lẽ dời sang góc tường.




