Không biết đã qua bao lâu, sự cuộn trào của hỗn độn vụ khí bỗng chốc trở nên cuồng bạo.
Trong hư không phía trước bắt đầu xuất hiện từng đạo hoa văn màu vàng sẫm thô to. So với những vết khắc ở lối vào khe nứt, chúng còn dày đặc và sống động hơn nhiều. Mỗi lần chớp tắt đều bùng phát ra uy áp khiến người ta phải kinh hãi.
Không khí trở nên nóng bỏng, lan tỏa mùi lưu huỳnh nồng nặc xen lẫn mùi kim loại cháy khét.
Tiếng lôi âm trầm thấp không còn là những tiếng vang đơn độc, mà là từng đợt oanh minh chồng chéo lên nhau, tựa như vô số mặt trống khổng lồ đang đồng loạt gióng lên dưới đáy vực sâu.




