Hay là thế này đi, muốn ta không xen vào chuyện của các ngươi, dù sao cũng phải lấy ra chút thành ý chứ? Cứ đưa ta vài vạn cực phẩm linh thạch, ta lập tức rời đi, tuyệt không quấy rầy.”
Lời này vừa dứt, Lệ Dương Thước thoáng sững người, rồi ngửa mặt cười lớn. Đến khi tiếng cười tắt hẳn, ánh mắt hắn đã lạnh lẽo như băng.
“Thì ra có những kẻ đã sống đủ rồi, tự mình tìm tới cửa chịu chết.”
Lời còn chưa dứt, hắn khẽ lật tay, một cây trường kích đỏ rực toàn thân bỗng hiện ra.




