Dường như cảm nhận được ánh mắt của hắn, Tiêu Liệt Đình nhàn nhạt quét mắt qua đám đông, trong nháy mắt đã khóa chặt lấy Chu Thanh.
Sắc mặt Chu Thanh chợt biến, theo bản năng nghiêng người dịch bước, mượn cơ thể của tu sĩ bên cạnh để hoàn toàn che khuất thân hình mình.
Ánh mắt Tiêu Liệt Đình nhìn như bình tĩnh không gợn sóng, nhưng không một ai nhận ra, sâu trong đáy mắt lão vừa lóe lên một tia giãy giụa thoáng qua.
Khoảnh khắc tiếp theo, môi lão khẽ nhấp nháy, một luồng thần thức truyền âm mỏng manh đến mức gần như không thể sát giác, lặng lẽ truyền vào tai Chu Thanh.




