Chương 91: Kiểm tra cơ thể

[Dịch] Chung Cư Tận Thế: Khởi Đầu Thức Tỉnh Thiên Phú Tức Tử

Sobeit

7.544 chữ

02-08-2026

"Vậy thì mau bắt đầu đi, nhưng em định kiểm tra thế nào? Có cần anh cởi quần áo không?" Hàn Nghị tò mò hỏi.

"Bây giờ em đã nắm vững rất nhiều kiến thức y học, nên chỉ cần nắn xương là biết được cấu tạo cơ thể người có thay đổi gì không." Hạ Tri Vi hơi đỏ mặt đáp.

"Được, vậy em làm đi." Hàn Nghị phối hợp cởi sạch quần áo, ngoan ngoãn nằm xuống giường.

Hạ Tri Vi thấy vậy thì khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, thậm chí đỉnh đầu như sắp bốc khói đến nơi.

Bởi vì lúc này Hàn Nghị thực sự đã cởi sạch sành sanh...

"Cái đó... anh mặc quần lót vào cũng được mà..." Hạ Tri Vi lắp bắp nói.

"Cái đó... em kiểm tra luôn cơ quan sinh dục cho anh đi, không biết có biến đổi gì không. Nhỡ sau này không sinh con được thì anh thiệt thòi lớn mất." Hàn Nghị tỏ vẻ lo lắng thật sự.

"A... vâng..." Hạ Tri Vi lặng lẽ gật đầu, sau đó hai tay run rẩy sờ nắn khung xương và cơ bắp của Hàn Nghị.

Cảm nhận bàn tay nhỏ nhắn mềm mại như không xương của nàng hoa khôi, lại nhìn ngắm gương mặt tuyệt mỹ pha chút e ấp của cô, Hàn Nghị không thể nhịn thêm được nữa, trực tiếp ôm chầm lấy cô vào lòng.

"Á!" Hạ Tri Vi giật bắn mình.

Nhưng đối mặt với sự tấn công của Hàn Nghị, cô gái vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ trước chỉ vùng vẫy chống cự tượng trưng vài cái rồi cũng buông xuôi.

Nói thật thì có chống cự cũng vô ích, tốc độ của Hàn Nghị quá nhanh.

Chỉ là cô không thể ngờ được, cuối cùng lại là chính mình tự dâng thân đến tận miệng Hàn Nghị.

Rõ ràng cô muốn Hàn Nghị phải theo đuổi mình, dù chỉ là nói một câu "Anh thích em" thôi cũng được mà.

Nhưng kết quả là...

......

"Em kiểm tra xong chưa? Cơ thể anh không có gì khác biệt chứ?" Nửa tiếng sau, Hàn Nghị tò mò hỏi.

Nửa tiếng không phải là giới hạn của hắn, mà là giới hạn của Hạ Tri Vi.

Khả năng chịu đựng của Hạ Tri Vi còn lâu mới sánh bằng người phụ nữ đã làm mẹ như Trịnh Liễu Liễu.

Cho nên thấy Hạ Tri Vi khổ sở đến mức sống dở chết dở, hắn cũng đành phải dừng lại.

"Chắc là không sao đâu. Bây giờ em chỉ hơi lo lắng, sau khi thuộc tính phòng ngự nâng cao, bọn em liệu có bị mất đi đặc trưng của phái nữ hay không..." Hạ Tri Vi rúc trong chăn nhỏ giọng nói, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào Hàn Nghị.

"Vừa nghe là biết em chưa đọc kỹ bài viết của anh rồi. Nâng cao thuộc tính phòng ngự không hề làm cho da thịt bị chai cứng, mà là nâng cấp thành một loại chất liệu vô cùng đặc biệt. Em nhìn da anh xem, bây giờ có phải rất mịn màng không?"

"Vâng..." Hạ Tri Vi lí nhí đáp.

"Bài viết của anh em xem rồi, làm gì có đoạn này đâu..." Sau đó Hạ Tri Vi lại phản bác một câu.

"Hả? Thế à? Một phát hiện chấn động thế này mà anh lại quên dùng để câu follow, tội lỗi quá, lát nữa anh phải tổng hợp lại rồi đăng bài ngay mới được."

"Lần này em hết lo rồi chứ? Tranh thủ đi làm nhiệm vụ đi, sau đó ép kinh nghiệm thăng cấp để thức tỉnh thiên phú. Đến lúc đó em sẽ không còn thấy khó chịu như thế này nữa." Hàn Nghị vô tình lỡ lời nói ra tiếng lòng.

Lời này vừa thốt ra, khuôn mặt nhỏ nhắn đang rúc trong chăn của Hạ Tri Vi lập tức ngẩng lên nhìn Hàn Nghị.

Cô vốn đã nghi ngờ, tại sao Hàn Nghị lại nhiệt tình đề cử thiên phú này đến vậy.

Cô còn thật sự ngây thơ cho rằng Hàn Nghị hoàn toàn muốn tốt cho bọn cô, nhưng bây giờ xem ra...

Dĩ nhiên, Hàn Nghị quả thực cũng muốn tốt cho tất cả mọi người, dù sao người khác đâu phải muốn thức tỉnh là thức tỉnh được ngay.Nhìn gương mặt tuyệt mỹ của hoa khôi, Hàn Nghị lại cảm thấy hơi khó kiềm chế.

Khuôn mặt này đúng là đẹp hút hồn.

Dù đã ngắm không biết bao nhiêu lần, dù lúc này hai người vẫn đang "giao lưu" thể xác, nhưng Hàn Nghị vẫn chẳng có chút sức đề kháng nào trước nhan sắc ấy.

Chỉ có thể nói Hạ Tri Vi quả không hổ danh là đệ nhất hoa khôi.

Đến cả các minh tinh cũng còn lâu mới sánh bằng.

Đôi mắt sáng ngời của cô tựa như ánh nắng sớm mai, chỉ cần nhìn vào thôi cũng đủ khiến tâm trạng trở nên cực kỳ vui vẻ.

Từng đường nét tinh tế kết hợp lại với nhau một cách hoàn hảo, tạo nên một nhan sắc tuyệt trần, dù mấy cô hot girl trên mạng có bật filter làm đẹp gấp trăm lần cũng xách dép không xong.

Mà lúc này, trên gương mặt Tiểu Hạ còn vương vấn nét quyến rũ, xen lẫn chút đau đớn và hoảng sợ, lại càng dễ dàng khơi dậy dục vọng nguyên thủy nhất của đàn ông.

"Anh... không phải đã bảo là không động đậy sao!" Cảm nhận được Hàn Nghị lại rục rịch, hoa khôi cuống đến mức phát khóc.

"Haiz, không động... không động nữa..." Hàn Nghị thở dài.

Sau đó nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Hạ Tri Vi.

…..

So với nhan sắc của Hạ Tri Vi, đôi bàn tay của cô lại càng là một điểm cộng lớn.

Đôi tay ấy thon dài, mềm mại, trắng muốt như ngọc, không một chút tì vết.

Tựa như một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo mà người nghệ sĩ vĩ đại nhất phải dành trọn tâm huyết cả đời mới điêu khắc thành.

Ngắm nhìn đôi bàn tay nhỏ nhắn này, đến cả Hàn Nghị cũng nảy sinh chút ghen tị.

Ông trời đúng là bất công, rõ ràng đã ban cho Hạ Tri Vi nhan sắc tuyệt trần, thân hình hoàn hảo, thế mà đến đôi tay cũng đẹp như một tác phẩm nghệ thuật, khiến người ta không nhịn được muốn vấy bẩn.

Thế này thì còn để cho các cô gái khác sống sao nổi?

Đứng trước một đôi tay hoàn mỹ như vậy, Hàn Nghị thật sự không nỡ để cô phải cầm vũ khí đi săn tang thi.

Dù chỉ trầy xước một chút da thôi cũng là tội lỗi của hắn rồi.

Đương nhiên, đôi bàn chân nhỏ của hoa khôi cũng vô cùng tinh xảo, nhưng vì lý do bất khả kháng nên không tiện miêu tả nhiều.

Đừng hỏi tại sao Hàn Nghị lại quan sát kĩ đến thế, hắn hoàn toàn chẳng có sở thích kỳ quái nào cả, thuần túy là do Mắt Chân Thị khiến thị lực của hắn quá tốt mà thôi.

Ngoài ra, làn da của hoa khôi cũng trắng đến phát sáng, trắng tới mức bất kể đi tới đâu cũng như tự mang theo vầng hào quang, thu hút mọi ánh nhìn.

Ngay ngày đầu tiên bị truyền tống tới chung cư, Hàn Nghị cũng đã chú ý đến Hạ Tri Vi ngay lập tức.

Chỉ là lúc đó cô dường như đang đứng cạnh Long Kính Hào, còn hắn khi ấy chỉ là một tên vô danh tiểu tốt chẳng ai thèm ngó ngàng.

Nghĩ đến đây, Hàn Nghị không khỏi cảm thán. Nếu không có mạt thế, một người phụ nữ hoàn hảo như vậy, e là mả tổ nhà hắn có bốc khói xanh cũng chẳng đến lượt hắn.

Có lẽ chỉ những cậu ấm nhà giàu như Long Kính Hào mới có cơ hội tận hưởng một cực phẩm như thế này.

Hồi đó hắn còn tưởng Hạ Tri Vi thật sự là bạn gái của Long Kính Hào, dù sao một cô gái xinh đẹp nhường này thì làm sao có thể chưa có bạn trai?

Giữ được "lần đầu tiên" qua khỏi thời cấp ba đã là chuyện không dễ dàng gì.

Hắn cũng từng thầm đoán, đừng thấy hoa khôi bề ngoài dịu dàng ngoan ngoãn, biết đâu chừng lúc ở riêng lại "bạo" không tưởng.

Nhưng hắn chẳng thể ngờ, đối phương lại thực sự trong ngoài như một.

Điều này khiến Hàn Nghị sướng rơn như trúng số độc đắc vài trăm tỷ, không ngờ bản thân lại may mắn đến thế.

Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng trình độ y học của hoa khôi quá cao nên đã tự làm một ca tiểu phẫu cho mình.

Thế nhưng kinh nghiệm thực chiến và nét e ấp ngây ngô của một người thì không thể nào làm giả được.

Đúng vậy, Hạ Tri Vi rất "non", theo đủ mọi tầng nghĩa.Ngay cả việc hôn môi cũng chẳng được thỏa mãn cho lắm, Hàn Nghị loay hoay suốt năm phút đồng hồ mà vẫn chẳng tìm thấy lưỡi của cô đâu.

Thế nhưng, việc có thể chiếm hữu trọn vẹn một người phụ nữ, lại còn là một người phụ nữ hoàn hảo đến nhường này, cảm giác thành tựu mang lại đương nhiên cũng khác hẳn.

Sự thỏa mãn trong lòng Hàn Nghị lúc này thật sự không lời nào diễn tả nổi.

Chỉ có thể nói, làm Tào Tặc thì sướng thật đấy, nhưng với một "trai tân thuần khiết" như hắn, đương nhiên vẫn thích những thiếu nữ ngây thơ trong sáng hơn.

Còn về thuộc tính nhân thê trên người cô gái nhỏ này, hắn sẽ tự tay dạy dỗ ra.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!