"Khẹc khẹc khẹc!"
Tiếng cười méo mó, quái gở vang lên từ chốn sâu thẳm của khu địa lao tối tăm mù mịt. Xung quanh không ngừng truyền đến những tiếng sột soạt, tựa như bầy kiến bò qua, lại giống hàng ngàn con độc xà đang cuộn trào uốn lượn, hay đúng hơn là tiếng một sinh vật vô danh nào đó đang gặm nhấm thứ gì.
Trong bóng tối, quỷ hỏa lập lòe ẩn hiện, lờ mờ soi rõ đường nét lối đi phía trước. Nơi này tuyệt nhiên không có tiếng bước chân, chỉ có tiếng vỗ cánh cực kỳ khẽ khàng truyền đến.
Hóa ra đây là một tấm thủy kính do nước ngưng tụ thành. Hình ảnh trong thủy kính vẫn tiếp tục tiến về phía trước, không ngừng lặn sâu xuống, cho đến khi dừng lại ở một gian ngục thất bẩn thỉu, hôi thối và âm u. Nơi này thoạt nhìn trống không, tĩnh lặng đến đáng sợ, ngay cả tiếng cười quái gở ban nãy cũng biến mất không còn tăm hơi.




