Buổi chiều, Lý Duy và Lý Nguyệt liên thủ thao luyện các binh sĩ khác. Hai người đánh hai mươi người, hoặc bị hai mươi kỵ binh truy đuổi đến hồn phi phách tán, ôm đầu chạy trối chết, kêu cha gọi mẹ.
Đến tối, hắn còn phải tiếp tục đối luyện sinh tử với Lý Nguyệt. Lần này thuần túy là bộ chiến, hai người mặc giáp trụ chỉnh tề, Lý Duy cầm phụ ma trọng kiếm, Lý Nguyệt cầm ngũ tinh phụ ma trường đao. Hai bên ngươi tới ta lui, công thủ biến ảo, đao quang kiếm ảnh, tiếng binh khí va chạm leng keng không dứt.
Hai người cũng chẳng hề nương tay, ai nấy đều như đánh đến đỏ mắt. Ừm, chủ yếu là Lý Nguyệt.
Nếu chỉ bộ chiến, Lý Duy có thể mười trận mười thắng, trăm trận trăm thắng, áp chế Lý Nguyệt đến mức nàng hoàn toàn không còn tính khí. Cảm tri +8 tuyệt đối không phải chuyện đùa.




