Phế khư tiểu trấn này hẳn là không có sinh vật cỡ lớn nào, bằng không trong lúc giao chiến ban nãy chúng đã sớm chui ra rồi.
Bởi vậy, dù năm người luôn giữ cảnh giác dọc đường, nhưng mãi cho đến khi tới trước tòa ngũ tằng lâu kia, vẫn không có bất kỳ sự cố nào xảy ra.
Nơi này có lẽ từng là một thương trường, hoặc một tòa biện công lâu nào đó, toàn bộ đều mang kết cấu thép cốt bê tông vô cùng kiên cố. Có điều, góc đông nam trên tam lâu lại xuất hiện một chỗ hở khổng lồ, cứ như thể vừa bị Lục Cự Nhân vung quyền đấm thủng vậy.
“Trong lầu rất có thể ẩn chứa dị biến sinh vật, mọi người cẩn thận một chút. Thê tử, nàng cùng Tiểu Duy ở bên ngoài cảnh giới. Lý Kiệu, Tiểu Nguyệt, hai đứa theo ta vào trong lục soát.”




