Lúc này, Bạch Trân Nương mới cất lời: "Hôm nay đa tạ tướng công không chê, cho phép ta đi cùng thuyền, âu cũng là duyên phận trời định, tướng công hà tất phải câu nệ như thế."
Bích Thanh Nhi cũng hùa theo bồi thêm một câu: "Phu nhân thấy ngài hiền lành thành thật nên không coi ngài là người ngoài, chỉ xem như người một nhà mà đối đãi, tướng công đừng khách khí nữa."
Lời đã nói đến nước này, Hứa Kinh Niên cũng không tiện từ chối thêm, đành nói: "Ta lên bờ ở đây, coi như cũng bớt việc cho thuyền gia vậy."
Nói xong, hắn lấy ra một trăm văn tiền. Bởi vì cả xâu tiền khó tháo lẻ nên hắn có chút ngượng ngùng, đành cố làm ra vẻ hào phóng nói: "Hai mươi văn tiền dư ra coi như là tiền trà nước của phu nhân và tiểu thư."




