Hắn không đi thì còn ai đi được nữa, cũng giống như việc Long phụ trách đi thương nghị hợp tác với Huyễn Tưởng Thánh Đồ vậy.
Hầu hết thời gian, các sứ đồ sẽ không tị nạnh kiểu "dựa vào đâu mà ta phải đi", mà là ai thích hợp thì người đó làm.
Đang trò chuyện, hai người chợt nhìn thấy phía xa có một tòa thành đèn đuốc sáng trưng.
Đó chính là kinh đô của Tấn triều, người đời gọi là Thần Hoa Kinh.




