Giữa rặng núi hoang vu, cát vàng ngập trời gào thét cuộn trào, che thiên lấp địa, mờ mịt cả nhật nguyệt. Bão cát gầm rống quét ngang bát phương, gặm nhấm những ngọn núi sừng sững xung quanh thành vô số lỗ hổng chi chít như tổ ong.
Ngoại trừ cát vàng vô tận, chẳng một sinh linh hay vật thể nào có thể sống sót dưới sự càn quét của cơn bão cát này.
Ngay cả những tạp âm trong không khí cũng bị nuốt chửng, chỉ còn lại tiếng ầm ầm vĩnh hằng mà đơn điệu.
Thế nhưng, ngay giữa cơn bão cát khủng khiếp ấy, vẫn có một bóng người cao lớn ngạo nghễ sừng sững đứng đó.




