Ai cũng biết, trạm không gian của nhân loại thường nằm ở độ cao khoảng bốn trăm ki-lô-mét so với mặt đất.
Đây không phải là giới hạn của công nghệ hàng không vũ trụ, mà là điểm cân bằng tối ưu nhất giữa chi phí, hiệu suất, độ an toàn và khả năng kiểm soát, được đúc kết sau hàng vạn lần tính toán cùng mô phỏng.
Vượt qua mốc này, quỹ đạo cứ nâng cao thêm một trăm ki-lô-mét, lượng nhiên liệu tên lửa tiêu hao và độ khó khi vận chuyển vật tư sẽ tăng lên gấp bội. Hơn nữa, trạm không gian sẽ thoát khỏi sự bảo vệ của từ trường Trái Đất, phải hứng chịu sự quấy nhiễu từ vành đai bức xạ Van Allen.
Chính vì vậy, tuyệt đại đa số trạm không gian đều được chọn xây dựng ở độ cao khoảng bốn trăm ki-lô-mét.




