Dần dần, những học viên xung quanh bắt đầu không chịu đựng nổi, lần lượt rời đi.
Cho đến một khắc, trên toàn bộ quảng trường rộng lớn chỉ còn lại duy nhất mình Tiêu Viêm.
Nhìn vẻ mặt bình thản của Tiêu Viêm, khóe miệng Tô Thiên khẽ giật. Lão thừa biết chút tâm hỏa này căn bản chẳng thể làm tổn thương được hắn.
Ngẫm nghĩ một lát, nét mặt Tô Thiên lộ vẻ do dự. Lão đang cân nhắc xem có nên trực tiếp lôi Tiêu Viêm xuống hay không, tránh để hắn tiếp tục hưởng lợi không công, làm ảnh hưởng đến phong ấn của Vẫn Lạc Tâm Viêm...




