Giọng nói cố tình đè thấp vang vọng khắp phòng hiệu trưởng.
Lý Cẩn nhìn chằm chằm vào phản ứng của thiếu niên trên ghế sô-pha, chỉ sợ lỡ chớp mắt một cái sẽ bỏ qua những biểu cảm nhỏ nhất lướt qua trên mặt đối phương.
Thế nhưng, sự thăm dò này hiển nhiên hơi thừa thãi, bởi lẽ nét mặt thiếu niên căn bản không hề thay đổi.
Hắn vẫn giữ nguyên khí chất và phong thái của kẻ nắm quyền cao chức trọng như vừa rồi, thản nhiên mỉm cười nhìn Lý Cẩn, cất lời:




