Trời đã tối hẳn, trong viện cũng đã lên đèn. Ánh sáng vàng cam hắt ra từ dưới mái hiên, trải xuống nền đá xanh một quầng sáng ấm áp.
Tố Vấn bưng một bát canh nóng từ nhà bếp đi ra, thấy Trần Khánh đã tắm xong liền đặt bát canh lên bàn đá giữa viện.
“Sư huynh, uống bát canh cho ấm người.”
Bạch Chỉ theo sau, trên tay bưng một đĩa điểm tâm, cười hì hì đặt xuống cạnh bát canh.




