Trần Khánh khẽ gật đầu: “Ta rõ rồi. Ngươi tiếp tục theo dõi động tĩnh của Vân Thủy Thượng Tông, cả hai phe Tưởng Sơn Quỷ và Tạ Minh Yến, cùng nhất cử nhất động của Phù Hạ. Hễ có chút gió thổi cỏ lay nào, phải báo cho ta ngay.”
“Vâng!” Bình bá khom người đáp, rồi lại tiến lên nửa bước, hạ giọng nói: “Thiếu chủ, còn một chuyện nữa.”
“Từ cô nương bên Ẩn Phong lại tới rồi, hiện đang ở hậu viện trò chuyện với lão phu nhân. Hai người chuyện trò rất hợp ý, đã gần một canh giờ.”
“Từ sư tỷ đến rồi sao?”




