Gương mặt Linh Hư Tử thoáng hiện vẻ thống khổ, tiếp đó lão tóm lấy vầng trăng khuyết kia, cố sức dứt nó ra khỏi trán.
"Ồ? Hóa ra mảnh vỡ 【Thái Âm bảo giám】 này đã bị ngươi dùng một loại bí thuật huyết luyện nào đó, cưỡng ép dung nạp vào trong cơ thể."
Phương Thanh gật gù: "Cũng chỉ có cách này mới khiến các tu sĩ khác khó lòng nhìn ra điểm khác thường..."
Nếu không nhờ dùng một mảnh vỡ khác để cảm ứng, ngay cả hắn cũng chưa chắc phát hiện ra tung tích của mảnh vỡ này.




