Trên một đỉnh núi tuyết trắng xóa, Triển Hồng Tú khoác bộ thanh bào với phần ống tay áo màu đỏ tươi, trên người tràn ngập quang mang thần thông, không rõ đang trầm tư điều gì.
“Tất nhiên là phải cầu!”
Triển Hồng Tú than nhẹ một tiếng, để lộ ra chút khí độ sát phạt quyết đoán của Vạn Tinh minh chủ: “Ngươi cũng từng ra thái hư xem thử rồi... Tất cả đường hầm hư không vậy mà lại biến mất sạch... Thế giới này, đã trở thành một cái lồng giam!”
Con người chính là kỳ lạ như thế, nếu cứ ở lỳ trong nhà mình, dẫu có trải qua trăm ngàn năm cũng vẫn thấy bình yên thỏa mãn.




