Vừa yên tĩnh được chốc lát, ngoài viện đã vang lên một tràng bước chân dồn dập.
Quản sự Trần Đại Phú và Trần Hữu Quý vội vã bước vào.
Sắc mặt hai người hết sức phức tạp, vừa như vẫn chưa nguôi giận, lại vừa mang theo vài phần hoang mang khó tin.
“Lão gia, phu nhân.”




