Thế nhưng, cho dù Vân Vũ Lân có muốn bỏ chạy thế nào đi chăng nữa, cơ thể hắn lúc này cứ như không còn là của mình, hoàn toàn chẳng thể điều khiển nổi. Tầm nhìn của hắn nhanh chóng bị một bàn tay lớn che khuất.
Chỉ nghe "Oành——!" một tiếng, Vân Vũ Lân thấy hai tai ù đi, tiếng ong ong vang lên chói óc.
Đầu óc hắn lập tức trống rỗng, hoàn toàn mất đi ý thức.
Lúc này, Liệt đang đứng vững chãi trên mặt đất, tay phải ghì chặt đầu Vân Vũ Lân ấn lún sâu xuống nền đất.




