Ánh mắt Dạ Minh vẫn luôn dán chặt vào hai người, dõi theo hai bóng lưng có phần vội vã kia cho đến khi họ lên xe rồi khuất hẳn ngoài cổng.
"Nanh vuốt của Vân gia đã nóng lòng vươn ra ngoài sáng đến mức này rồi sao..."
Hắn chưa kịp thu lại tia lạnh lẽo mờ nhạt trong mắt thì một giọng nói quen thuộc từ phía sau đã vang lên cắt ngang.
"Dạ lão đệ!"




