Ánh sáng dịch chuyển tan dần trước mắt, Dạ Minh đặt chân lên mảnh đất Vĩnh Hằng Nguyên Đình số 10.
Không khí nơi đây tràn ngập một luồng khí tức hoàn toàn khác biệt so với thế giới thực — nồng đậm hơn, nguyên sơ hơn, và cũng ẩn chứa sự nguy hiểm.
Phóng tầm mắt ra xa, bầu trời mang một màu xanh tím sâu thẳm. Hai vầng trăng bạc treo lơ lửng giữa không trung, dù đang là ban ngày nhưng vẫn hiện lên rõ mồn một.
Phía xa là những dãy núi kỳ dị chạy dài trùng điệp, thảm thực vật mang sắc đỏ thẫm xen lẫn tím sẫm. Trong không khí vương vấn một mùi ngai ngái nhàn nhạt, giống như mùi rỉ sét quyện với lá mục.




