Hắn không chút do dự, thân hình hóa thành một vệt đen mờ ảo xé toạc không khí, lao thẳng vào ngay trung tâm của vùng hủy diệt.
Nhìn đám bụi tím do chính tay mình tạo ra vẫn đang cuộn xoay chầm chậm, khóe môi Lý Phàm Thiên khẽ nhếch. Thế nhưng, nụ cười còn chưa kịp bung nở, trong phạm vi cảm nhận của linh thức bỗng xuất hiện một luồng dao động năng lượng quen thuộc đang lao tới với tốc độ kinh hoàng.
Hắn trợn trừng mắt, sâu trong con ngươi bùng lên ngọn lửa phấn khích không tài nào kìm nén nổi.
Là Dạ Minh.




