Mọi người ngập ngừng muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng đành im lặng lần lượt rời đi. Ai nấy đều hiểu rõ, đằng sau hai chữ "thu xếp" này là áp lực nặng nề đến nhường nào.
Trở lại văn phòng rộng rãi nhưng lạnh lẽo trên tầng cao nhất, cánh cửa sau lưng khẽ khép lại. Đôi vai vẫn luôn căng cứng của Tô Minh Nguyệt lập tức chùng xuống, cô gần như thả phịch người xuống chiếc ghế giám đốc to bản, đưa tay lên che khuất đôi mắt.
Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn neon của Đế Đô bắt đầu nối tiếp nhau bừng sáng, phác họa nên đường nét của khu rừng bê tông cốt thép chốn đô thị, nhưng lại chẳng thể chiếu rọi vào góc khuất u ám trong lòng cô lúc này.




