Tổ chức Vong Xuyên, sâu dưới lòng đất.
Ngọc La Y quỳ một gối trên nền đá cẩm thạch lạnh buốt. Chiếc mặt nạ đã vỡ mất một nửa, để lộ nửa gương mặt dưới tái nhợt như tờ giấy.
Khóe miệng hắn vẫn còn vương vệt máu khô, áo trước ngực bị quyền kình đánh rách bươm, trên mảng da thịt lộ ra in hằn một vết thương xuyên thấu rõ rệt. Dù lúc này máu đã ngừng chảy, nhưng hiển nhiên hắn sống sót được đến giờ chắc chắn là nhờ dùng bí thuật nào đó.
Mỗi lần hít thở, hắn đều cảm nhận được nguồn linh năng đang chạy loạn xạ trong kinh mạch, mang tới cơn đau đớn như xé rách da thịt.




