Chương 27: Phẫn nộ hàng ma - Từ bi phá chướng

[Dịch] Cao Võ: Ta Trở Thành Tiểu Phản Diện Mà Nhân Vật Chính Muốn Tiêu Diệt

Lam Am

7.292 chữ

17-08-2026

"Mày!!" Hứa Phúc bị chọc trúng chỗ đau, cả khuôn mặt già nua đỏ gay như gan lợn. Thiên phú của lão chỉ là mạch lạc cấp B, nhờ bám víu vào tài nguyên của đại gia tộc mới gượng gạo bò tới cảnh giới ngày hôm nay, cảnh giới tỉnh chấn gần như là giấc mơ xa vời ngoài tầm tay. Lúc này bị Dạ Minh vạch trần vết sẹo ngay trước mặt bao người, lão tức đến mức toàn thân run lẩy bẩy.

"Được, được lắm! Hứa Phúc tao sống cả đời người, đây là lần đầu tiên bị một thằng ranh con như mày sỉ nhục thế này! Hôm nay, tao nhất định phải giết mày! Cho dù có phải liều cái mạng già này, tao cũng phải băm vằm mày ra thành trăm mảnh!!"

Dạ Minh ngoáy ngoáy lỗ tai, hờ hững búng ngón tay: "Rồi rồi, dọa nạt thì ai chả nói được. Lấy le, làm màu tự trấn an bản thân thế là đủ rồi đấy, bao giờ làm được thật hẵng gáy."

Khóe miệng Hứa Phúc hơi nhếch lên: "Tốt lắm!"

"Thiên phú cố hữu - Hỏa Diễm Thân!" (Hỏa Diễm Thân: Khiến toàn thân bốc cháy ngọn lửa hừng hực, tăng 30% uy lực chiêu thức hệ hỏa và tăng gấp 6 lần thể chất bản thân.)

"Phừng——!!"

Toàn thân Hứa Phúc lập tức bốc lên ngọn lửa hừng hực.

Hơi nóng rực ập thẳng vào mặt Dạ Minh.

"Chỉ nóng được thế này thôi à? Lão cũng coi như đạt tới cảnh giới thị ly giai 9 rồi, thiếu một bước nữa là chạm tới đỉnh phong, nếu có thêm cơ duyên thì chưa biết chừng còn đột phá lên được cảnh giới tỉnh chấn ấy chứ."

"Xem ra bao nhiêu công sức tu luyện lên giai 9 của lão đều dồn hết vào việc nuôi dưỡng binh khí rồi, còn cái loại đặc tính có thể trưởng thành của bản thân thì lại chẳng chịu ngưng luyện chuyên sâu chút nào."

(Đặc tính cố hữu được chia thành loại có thể trưởng thành và loại cố định. Loại có thể trưởng thành là các nguyên tố như hỏa, thủy, lôi... Sau khi đạt đến cảnh giới thị ly, người tu luyện có thể tiến hành rèn luyện để cường hóa đặc tính của bản thân, ví dụ như làm cho nhiệt độ của lửa cao hơn, điện áp của sấm sét mạnh hơn, v.v...)

"Thằng ranh ngạo mạn, cho dù đúng như mày nói thì đã sao!"

"Cảnh giới tăng lên, thiên phú cố hữu có thể trưởng thành vẫn sẽ được cường hóa. Cộng thêm cây gậy chống đã được tao ngưng luyện đến cực hạn này, dư sức đối phó với cái loại nhãi ranh chỉ có mỗi sức trâu và linh năng như mày!"

"Liệt Dương Sơ Thăng!"

Lòng bàn tay Hứa Phúc nhanh chóng ngưng tụ linh năng đỏ thẫm, lão vung một chưởng, ngọn lửa bùng lên thành hình quạt ập thẳng về phía trước.

Dạ Minh hơi chùng chân xuống, lãng nha bổng trong tay vung mạnh một cái.

"Kim Cang - Địch!"

"Vù——!!"

Một luồng côn khí hình cột cuồn cuộn lao vọt tới, đánh tan tành ngọn lửa hình quạt của Hứa Phúc.

Trong chớp mắt, cả hai cùng lao thẳng vào nhau. Lãng nha bổng và gậy chống va đập kịch liệt. Đối mặt với lãng nha bổng mang uy thế áp đảo, cho dù đã được cường hóa sức mạnh, Hứa Phúc vẫn hoàn toàn không có sức chống đỡ trước sức mạnh tuyệt đối của Dạ Minh.

Vừa chạm phải lãng nha bổng, thân hình Hứa Phúc lập tức bật ngửa về phía sau như tên bắn. Cùng lúc đó, một vệt trảm kích bằng lửa từ phía trước lao vút về phía Dạ Minh.

"Xoẹt——!!"

"Xèo——!!"

Dạ Minh giơ lãng nha bổng lên đỡ lấy luồng kiếm khí rực lửa đang bay tới, cả người bị đẩy trượt về sau vài mét. Ngay sau đó, tay phải hắn dồn lực đánh tan kiếm khí, ánh mắt lộ vẻ khó hiểu nhìn về phía trước.

"Kiếm khí bằng lửa cơ à? Lão già này giấu nghề kỹ thật đấy."

Đúng lúc này, màn khói bụi cuồn cuộn phía trước đột ngột bị xé toạc ra. Chỉ thấy một ông lão toàn thân rực lửa, một tay cầm kiếm, một tay cầm vỏ kiếm đang lao nhanh tới.

Hứa Phúc vung mạnh vỏ kiếm, chiếc vỏ lập tức hóa thành một luồng lưu quang đỏ rực, xé gió lao thẳng về phía Dạ Minh.Dạ Minh thấy vậy liền vung lãng nha bổng gạt phăng vỏ kiếm đi. Cùng lúc đó, Hứa Phúc bật nhảy lên cao, bắt gọn lấy vỏ kiếm, tra trượng kiếm vào rồi đột ngột rút phắt ra.

"Thuấn Diễm Xà Vũ!"

Phía sau Hứa Phúc bỗng hiện lên ảo ảnh một con rắn xanh. Chỉ trong chớp mắt, lão đã vung trượng kiếm hàng chục lần. Cả bầu trời rực sáng ánh lửa, hàng chục vệt chém rực lửa hóa thành bầy rắn lửa lao thẳng về phía Dạ Minh.

"Ầm ầm ầm...!" Khói đặc lập tức bốc lên cuồn cuộn, che khuất toàn bộ tầm nhìn bên dưới.

Hứa Phúc lơ lửng trên không trung (người đạt cảnh giới thị ly có thể bay).

Lão dùng thần thức cảm nhận xung quanh, chợt xoay phắt người lại thì thấy Dạ Minh đã lách mình xuất hiện ngay sau lưng từ lúc nào.

"Lôi Minh Bát Quái!!"

Dạ Minh nhanh chóng ngưng tụ vũ trang sắc bá khí lên lãng nha bổng, vung một đòn giáng thẳng về phía Hứa Phúc.

"Bốp——!"

"Á!"

"Vút——!!"

"Ầm——!!!"

Hứa Phúc bị đánh bay ngược ra sau, văng đập mạnh xuống mặt đất.

Diệp Dương dồn toàn bộ linh năng và vũ trang sắc bá khí vào lãng nha bổng, cả người lao vút xuống đất.

"Phẫn Nộ Hàng Ma · Từ Bi Phá Chướng!!"

"Vút!"

"Ầm——!!!"

Trong chớp mắt, cả mặt đất rung chuyển dữ dội, một đám mây hình nấm chậm rãi bốc lên.

Đứng quan sát từ đằng xa, Sở Vân Thiên không kìm được nuốt nước bọt cái ực: "Anh em của tao đấy! Thấy chưa! Anh em của ông đây đấy!"

"Mẹ kiếp, lại mạnh lên nữa rồi! Trâu bò thật đấy!!"

"Hồi đó đúng là không nên kết nghĩa anh em với nó, ông đây hối hận xanh ruột rồi!!"

Đúng lúc này, một giọng nói vang lên: "Ý anh là muốn ly hôn với tôi chứ gì?"

Sở Vân Thiên quay ngoắt lại, đập vào mắt gã chính là cô vợ xinh đẹp kiều diễm của mình.

"Ái chà, bà xã đến rồi à, làm sao có chuyện đó được."

"Hử?!" Vương Diễm Chi phóng một ánh mắt sắc lạnh về phía Sở Vân Thiên, khiến gã lập tức im re, nửa lời cũng không dám hé.

"Tình hình sao rồi?"

Sở Vân Thiên nở nụ cười nịnh bợ: "Chuyện... chuyện này còn phải hỏi sao, anh em của anh đã ra tay thì làm sao mà thua được."

"Hòm hòm rồi, êm xuôi cả rồi."

Vương Diễm Chi cảm nhận luồng dao động năng lượng truyền tới từ phía trước.

("Thằng nhóc này lại mạnh lên rồi, không hổ là thiên tài tuyệt thế cấp SSS dạng hải mạch hình.")

"Vương Bân, qua bên kia dọn dẹp đi. Tôi muốn xem thử rốt cuộc là kẻ nào to gan dám tới Lạc Hà Thị của tôi gây chuyện."

"Rõ, Cục trưởng Vương."

Vương Bân khẽ động người, lập tức biến mất tại chỗ.

Khi hắn vừa tới gần, một cây lãng nha bổng đột ngột quét ngang qua. Vương Bân vội vàng bắt chéo hai tay, ngưng tụ một tấm khiên chắn ngay trước mặt.

"Keng——!!"

"Xoẹt——!!"

"Là tôi!"

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Dạ Minh mới thu lãng nha bổng lại.

"Là đội trưởng Vương à, xin lỗi nhé, tôi phản xạ hơi quá đà."

Vương Bân phủi bụi trên người, làm ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra.

("Mẹ kiếp, thằng nhóc này rốt cuộc ăn cái gì lớn lên mà khỏe thế không biết. Nếu không phải nó nương tay, đòn vừa rồi khéo mình đỡ không nổi thật.")

Vương Bân nhìn lão già nằm dưới chân Dạ Minh bị đánh đến mức gần như chẳng ra hình người nữa, nhạt giọng hỏi: "Vẫn còn sống chứ?"

"Tất nhiên rồi, tôi cũng phải biết kẻ nào có thù oán với mình chứ.""Phần còn lại giao cho anh đấy."

"Ừ."

Sau đó, Dạ Minh chậm rãi đi về phía trụ sở. Vừa tới cửa, hắn đã thấy Sở Vân Thiên đang ra sức nịnh nọt vợ, hỏi cô khi nào thì chịu về nhà, con gái nhớ mẹ lắm rồi.

Có điều, Vương Diễm Chi chẳng thèm cho gã chút sắc mặt tử tế nào.

"Ô kìa, chị dâu đây mà."

Sở Vân Thiên vừa thấy anh em tốt của mình tới liền dẹp ngay bộ dạng nịnh hót khi nãy.

"Khụ khụ, sao rồi chú em, giải quyết xong hết rồi chứ?"

Dạ Minh gật đầu: "Ừ, cũng tạm, lão ta khá là lì đòn."

Sở Vân Thiên lập tức vênh mặt lên, ra cái vẻ "đấy em thấy chưa, anh nói có sai đâu".

Vương Diễm Chi lập tức ném cho gã một cái lườm cháy mặt.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!