Thế nhưng, Dạ Minh và bốn người phía sau dường như chẳng hề coi hai con kiến hôi dưới đất ra gì. Bọn họ mắt nhìn thẳng, đi xuyên qua cánh cửa vỡ nát, giẫm lên khoảng sân đang bừa bộn ngổn ngang.
Tiếng bước chân của họ không lớn, nhưng lại nện xuống như búa tạ, từng nhịp từng nhịp giáng thẳng vào thể diện của Thiên Địa Minh. Cuối cùng, Dạ Minh ung dung bước vào gian chủ đường - nơi ngày thường chỉ có minh chủ và các đường chủ mới đủ tư cách đặt chân tới. Hắn không chút khách sáo ngồi phịch xuống chiếc ghế bọc da hổ tượng trưng cho quyền lực tối cao của Thiên Địa Minh, cứ như thể hắn sinh ra đã là chủ nhân của nơi này.
Hai tên đàn em may mắn sống sót đến lúc này mới như được đại xá, cuống cuồng bò lê bò càng lủi mất vào màn đêm. Tiếng gào thét báo động thê lương xé toang sự yên tĩnh của tổng đà Thiên Địa Minh:
"Có địch đột nhập——!!!"




