Đúng lúc này, một tràng tiếng bước chân hoảng loạn từ xa vọng đến. Ngay sau đó, cánh cửa gỗ dày cộp của căn phòng bị đập "Rầm! Rầm! Rầm!", lực mạnh đến mức làm cả khung cửa rung bần bật.
"Mẹ kiếp, đứa nào muốn chết hả?!" Chuyện tốt bị cắt ngang, Bằng Trình trợn trừng mắt, cơn giận bốc lên ngùn ngụt. Gã thô bạo đẩy phăng mấy cô gái bên cạnh ra. Đám con gái kinh hô ngã nhào xuống đất, vội vàng co rúm vào góc phòng, run lẩy bẩy.
Bằng Trình chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái, vớ ngay chiếc áo khoác bên cạnh khoác lên người, để lộ nửa thân trên cơ bắp cuồn cuộn xăm hình rồng đen dữ tợn. Những thớ thịt trên mặt gã giật giật, ánh mắt lộ rõ vẻ hung hãn.
"Thằng chó đui mù nào dám đến địa bàn của tao làm loạn?!" Gã giật phăng cánh cửa ra.




