Bạch Cưu khẽ tặc lưỡi, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Lãnh Nhược Tuyết và Khiếu Nguyệt Hống, cuối cùng dừng lại ở khóe môi đang hơi nhếch lên của thiếu nữ: "Xem ra, có người cũng nghĩ giống chúng ta... không muốn nó chết."
Trên chiến trường, Lãnh Nhược Tuyết đứng vững lại, ánh mắt rực cháy nhìn chằm chằm con cự thú màu bạc đang bám trên thân cây to đằng xa, nhe răng gầm gừ với cô.
Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, không hẳn vì sợ hãi sau phút hiểm nghèo, mà còn bởi một luồng hưng phấn và khát khao khó kìm nén đang dâng trào. Sau phút chấn động ban đầu là sự tán thưởng sâu sắc.
"Thiên phú chiến đấu đỉnh thật... Không, không chỉ là thiên phú, mà là trí tuệ. Biết lợi dụng lớp phòng ngự của mình để lập tức chuyển đổi phương thức tấn công, phát huy đặc tính đóng băng của hơi thở đến mức tối đa hòng hạn chế di chuyển... Một người bạn đồng hành như thế này..."




