Chương 15: Tập hợp

[Dịch] Cao Võ: Ta Trở Thành Tiểu Phản Diện Mà Nhân Vật Chính Muốn Tiêu Diệt

Lam Am

6.867 chữ

17-08-2026

Vân Nê giang tay che chắn cho Sở Ngữ và Mạc Linh ở phía sau, nhưng chính cơ thể cô lại run lên bần bật không sao kiểm soát nổi. Đây là cảm giác mà cô chưa từng trải qua bao giờ.

Dũng Thứ Lang quét mắt nhìn quanh một lượt.

"Hóa ra là đến ngày lũ chim non đi săn rồi."

Ánh mắt Dũng Thứ Lang liên tục đảo quanh, muốn xem có đứa nào tư chất tốt không. Chẳng mấy chốc, hắn đã chú ý tới Lâm Việt và Tiêu Dật.

Có điều, hắn chỉ liếc một cái rồi thôi không thèm nhìn nữa. Ngược lại, chỉ bị Dũng Thứ Lang liếc trúng một phát mà lòng cảnh giác của Lâm Việt và Tiêu Dật đã dâng lên tột độ.

Lúc này, Sở Ngữ bước tới.

"Chú Dũng Thứ Lang, chú về rồi ạ?"

Dũng Thứ Lang cúi đầu nhìn Sở Ngữ.

"Ừ, đồ lần này độ tinh khiết khá lắm. Cũng một thời gian rồi chưa về xem thằng con bất tài của ta với hội trưởng dạo này ra sao."

Nói rồi, Dũng Thứ Lang sải bước đi ra vòng ngoài. Cho đến khi bóng dáng hắn khuất hẳn, lối vào bí cảnh vốn đang im phăng phắc mới dần ồn ào trở lại. Có điều, chủ đề bàn tán đều xoay quanh gã quái vật tóc đỏ vừa rồi.

Đám Lâm Việt bàng hoàng nhìn Sở Ngữ.

"Đại tiểu thư, cô quen gã quái vật vừa rồi à?"

"Quen chứ, chú ấy là bố của Nhận Nha, chú Dũng Thứ Lang. Hình như dạo này công ty cần một loại nguyên liệu cực kỳ hiếm nên mới nhờ chú ấy đi tìm."

Lâm Việt mặt đầy sửng sốt: "Ông... ông ấy là bố của Nhận Nha á?!"

(Trời đất ơi, cái nhà này toàn quái vật gì thế không biết! Mình cứ tưởng Nhận Nha đã đủ ảo ma rồi, ai ngờ bố hắn còn ảo hơn!)

Vân Nê vẫn còn chút hoảng hốt: "Tiểu Ngữ, cậu... cậu còn có người chú thế này cơ à... Lạc Hà Thị lòi đâu ra nhân vật cỡ này từ bao giờ mà tớ lại không biết nhỉ?"

"Ơ, cậu không biết á? Tuy nhà cậu chỉ là nhánh phụ của Vân gia, nhưng ở Lạc Hà Thị cũng coi như có máu mặt mà, sao lại không biết chú ấy được?"

Lần này đến lượt Vân Nê ngơ ngác: "Hả? Tớ phải biết à?"

"Tiêu Dật, cậu biết không?"

Tiêu Dật lắc đầu: "Tớ cũng không. Nhưng nhìn đám quân đội tuần tra xung quanh có vẻ quen với chuyện này rồi, chắc đây không phải lần đầu ông ấy tới đây đâu."

Vân Nê ngẫm nghĩ: "Hình như đúng là vậy. Thôi đi nào, chúng ta vào bí cảnh trước đi, không thì tớ tụt hết cả hứng chiến đấu mất."

Mạc Linh yếu ớt giơ tay: "Tớ cũng thế, giờ tim tớ vẫn còn đang đập thình thịch đây này."

Quyết định xong, cả nhóm rảo bước tiến lên phía trước. Chẳng mấy chốc, có ba bóng người từ trong cổng bí cảnh bước ra.

Sở Ngữ vừa nhìn thấy liền reo lên: "Lâm Việt, Lâm Việt, kia chẳng phải là Dạ Minh với Nhận Nha sao? Bên cạnh họ hình như còn có một cô gái, trông quen lắm, tớ nhớ là từng gặp ở đâu rồi thì phải."

Lâm Việt nhìn về hướng ba người kia: "Đại tiểu thư, đó chẳng phải là hoa khôi Lãnh Nhược Tuyết nổi tiếng ngang hàng với cô sao."

Được Lâm Việt nhắc nhở, Sở Ngữ lập tức sực nhớ ra.

"Là cậu ấy!! Nhưng sao ba người họ lại đi cùng nhau nhỉ?"

Vân Nê nhìn về phía ba người nọ: "Lại là một đại soái ca với một tiểu soái ca vạm vỡ kìa. Sở Ngữ, cậu quen họ à?"

Sở Ngữ gật đầu: "Hai người con trai thì tớ khá quen, một người là bạn cùng lớp, một người là chú của tớ. Còn cô gái kia cũng là bạn học, có điều không thân lắm."

Vân Nê lại một lần nữa ngơ ngác: "Chú? Lại là chú của cậu á, mà còn trẻ măng thế kia? Rốt cuộc cậu có bao nhiêu ông chú vậy?"Lúc này Mạc Linh mới giải thích: "Người chú mà cậu ấy nói chính là anh đẹp trai kia đấy, là bạn vong niên với ba của Sở Ngữ nên cậu ấy mới gọi người ta là chú."

Vân Nê đầy vẻ hứng thú đánh giá Sở Ngữ một lượt: "Quan hệ nhà cậu đúng là hơi rối rắm đấy."

"Còn không phải tại ba tớ sao!"

Ngay sau đó, Sở Ngữ bước lên trước chất vấn: "Thế này là sao, tại sao cậu ta lại đi chung với chú??"

Dạ Minh hơi khó hiểu: "Trông cháu sao cứ như đi đánh ghen thế nhỉ? Cô ấy là thành viên bang hội của chú, đi săn cùng chú thì làm sao?"

"Xì! Chú mới giống đi đánh ghen ấy! Cháu hỏi chú! Hắc Long hội các người không phải không tuyển con gái sao?"

Dạ Minh thắc mắc: "Chú từng nói câu này bao giờ à?"

"Chú... hình như đúng là chưa từng... Không đúng! Vậy tại sao cháu muốn gia nhập mà chú lại không cho!"

"Thế thì cháu phải đi hỏi ba cháu rồi."

Trong chốc lát Sở Ngữ không biết nên nói gì tiếp, câu trả lời của Dạ Minh cơ bản đã chặn đứng họng cô.

"Được rồi, chú còn có việc, mấy đứa nên làm gì thì đi làm đi."

Lúc Dạ Minh đi ngang qua Tiêu Dật, trực giác mách bảo hắn rằng cậu học sinh này không hề đơn giản.

("Cho mình cảm giác y hệt như Lâm Việt, cũng sở hữu mệnh cách nhân vật chính sao?")

Sau khi Dạ Minh rời đi.

Tiêu Dật khẽ thở phào một hơi. Trực giác mách bảo hắn rằng người đàn ông trẻ tuổi vừa rồi đem lại cảm giác đáng sợ chẳng kém gì con quái vật tóc đỏ lúc nãy.

Ở bên cạnh, Sở Ngữ lại có phần tức tối: "Đáng ghét thật, tớ cứ đòi gia nhập mãi mà không cho, dựa vào đâu mà Lãnh Nhược Tuyết lại được chứ!"

Lúc này Mạc Linh thắc mắc hỏi: "Tiểu Ngữ, sao cậu nhất định phải gia nhập bang hội của chú Dạ thế?"

Vân Nê cười gian: "Còn vì cái gì nữa, chắc là thích anh đẹp trai đó rồi chứ gì."

Sở Ngữ xua tay: "Cậu nghĩ nhiều rồi, tớ chẳng có cảm giác gì với chú ấy đâu, suốt ngày chảnh chọe thấy ghét. Tuy ba tớ từng định tác hợp hai người, nhưng chú ấy cứ luôn xem tớ như con nít, tớ cũng chẳng hứng thú gì cả."

"Tớ muốn gia nhập bang hội của chú ấy là vì..."

"Vì cái gì?"

"Vì... Ây da, tớ không thể nói được, đây là cơ mật bang hội của họ, chỉ có thành viên nòng cốt mới được biết. Tớ cũng là nghe ba kể lại thôi, dặn không được nói cho ai biết."

("Chẳng lẽ tớ lại bảo là tớ thèm thuồng hai môn linh năng kỹ của bang hội họ sao.")

Vân Nê ngẫm nghĩ: "Hê~ Thần bí vậy sao, nói nãy giờ tớ vẫn chưa biết bang hội của chú ấy tên là gì đấy."

Sở Ngữ tiu nghỉu đáp: "Hắc Long hội chứ gì nữa."

"Cái gì——!! Hắc Long hội!!"

Mạc Linh vội vàng bịt miệng Vân Nê lại.

"Cậu... cậu nói người trạc tuổi tụi mình khi nãy là thủ lĩnh của cả thế lực ngầm sao?"

Sở Ngữ gật đầu: "Đúng vậy... Không được, về nhà tớ phải hỏi ba mới được, tớ cũng muốn gia nhập!"

Sau khi rời đi, Dạ Minh trực tiếp liên lạc với Sở Vân Thiên, thuật lại toàn bộ sự việc trong bí cảnh. Sở Vân Thiên biến sắc, lập tức vội vã chạy đến tập đoàn, còn Dạ Minh thì đã mang chiếc lọ lấy được đưa vào phòng thí nghiệm để phân tích.

Sở Vân Thiên vội vã chạy tới thì nhìn thấy ba người Dạ Minh.

"Đã phân tích ra kết quả chưa?"

Thấy dáng vẻ của Sở Vân Thiên, Dạ Minh hơi thắc mắc: "Xem ra ông khá là hứng thú với thứ này đấy."Sở Vân Thiên lắc đầu: "Không phải, mà là lo lắng."

"Lo sao? Ông lo chuyện gì?"

"Tôi lo thứ thuốc đó lại xuất hiện lần nữa."

"Ý ông là sao?" Dạ Minh lộ vẻ thắc mắc.

Lúc này, Lãnh Nhược Tuyết mới lên tiếng: "Có phải thứ Sở gia chủ nói đến là Hư Thị Linh Thủy không?"

Sở Vân Thiên sững sờ nhìn cô gái trước mặt.

"Chú nhớ ra cháu rồi, cháu là Lãnh Nhược Tuyết học cùng trường với con gái chú đúng không?! Sao cháu lại đi cùng cậu Dạ thế này?"

Dạ Minh ngắt lời: "Cô ấy đã gia nhập Hắc Long hội rồi, chuyện đó không quan trọng đâu. Ông cứ nói về cái thứ Hư Thị Linh Thủy kia trước đi."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!