Thế nhưng, dù là vậy, cự linh vẫn nhìn chằm chằm vào vị cổ tôn mang tiên linh căn đang chém giết kia.
Hắn cười khẩy, giọng vang như sấm rền: "...Mạnh cổ tôn, chỉ cần ngươi không giết được bản tọa, sớm muộn gì cũng có ngày ta sẽ quay lại, đánh thẳng lên Hằng Cổ tiên cương của ngươi, ha ha ha!"
Trong mắt cự linh bùng nổ chiến ý kinh thế chấn động hoàn vũ. Sợ hãi, e dè, trước nay chưa từng tồn tại. Có thể nói, con đường tu tiên của hắn được đắp lên từ núi thây biển máu, những thứ như nhỏ bé, e ngại hay sợ hãi đã sớm vỡ vụn từ thuở chứng đạo thành tiên.
Giữa chốn hỗn độn.




