Tiên Tuyệt chỉ thoáng sững sờ.
Nhưng ngay sau đó hắn đã cảm thấy trời đất quay cuồng. Kha Đỉnh vốn còn đang cười híp mắt nhìn Trần Tầm, định hỏi vài câu về chiến sự ở tam thiên tiên vực, nào ngờ chỉ trong chớp mắt, một tiếng nổ như cuồng phong bỗng ập thẳng tới.
Hắn hơi mở to mắt, còn chưa kịp thốt nên lời, Trần Tầm đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.
“Kha Đỉnh, an bài cho Ngọc Toàn thật chu đáo. Nàng cũng là hậu bối của cố nhân ngươi, tuyệt đối không được chậm trễ. Khắp Hằng Cổ tiên cương, nàng muốn chọn nơi nào thì cứ để nàng chọn. Ta có việc gấp.”




