“Ha, Ngọc Toàn.”
Trần Tầm cũng chẳng hiểu vì sao, cứ hễ nhớ tới nữ nhân ấy là lại muốn bật cười: “Năm xưa, nàng ta hết chê ngươi chưa giết Bát Mạch Giao Long, lại chê ngươi chưa bị treo lên bảng truy nã của Cửu Thiên Tiên Mông, không sợ gây chuyện, chỉ sợ chuyện chưa đủ lớn.”
“Ha ha.” Nhớ lại năm ấy, Mặc Dạ Hàn cũng bất giác nở một nụ cười đầy tang thương, “Trần huynh, tiên giới cơ duyên vô tận. Dù hiện nay huynh đã là tiên đạo chí cường giả, đó cũng chỉ là hiện nay, chứ không có nghĩa sau này vẫn mãi như thế.”
Ý ngoài lời đã quá rõ, hắn tuyệt sẽ không từ bỏ chuyện tái chiến với Trần Tầm.




